Tuesday, 4 September 2018

PHẦN 2 - MỪNG FATHER'S DAY - NGÀY 31.08.2018 - NHÓM ĐHST


MỪNG FATHER'S DAY - NGÀY 31.08.2018 - NHÓM ĐỒNG HƯƠNG SÓC TRĂNG













































MỪNG FATHER'S DAY - NGÀY 31.08.2018 - NHÓM ĐỒNG HƯƠNG SÓC TRĂNG

PHOTO BY KIM CHI & VĨNH CƯỜNG

Xin xem lại Phần 1 qua đường Link

BỜ VAI ( Linh Tường )



BỜ VAI

Có một lần Mẹ tôi đã ra một câu đố: “Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con? “. Ngày nhó, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: “Không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con”.
Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi.
Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: “Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì”.
Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung.
Mẹ chỉ trả lời tôi: “Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ”.
Rồi đến một ngày Bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào.
Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.
Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.
Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm:
“Con đã tìm ra câu trả lời chưa?”
Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án:
“Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai.”
Tôi hỏi lại: “Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?”
Mẹ lắc đầu: “Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào.”
Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.

Linh Tường  ( ĐS&PL )



MỘT NGÀY THĂM LẠI MÁI TRƯỜNG YÊU ( Trầm vân )



Khung Thơ Kim Quang


MỘT NGÀY THĂM LẠI MÁI TRƯỜNG YÊU


Tôi lại về đây với mái trường
Nghiêng xanh hàng điệp ngát làn hương
Những tiếng chim chuyền bay ríu rít
Chào tôi gió hát khúc yêu thương

Chào tôi lớp học lòng vui mở
Nhẹ vòng tay khép tiếng thưa thầy
Có tiếng mùa rơi qua rất nhẹ
Và tà áo lượn tuổi thơ ngây

Có tóc dài tóc ngắn quẩn quanh
Nụ cười nghiêng ánh mắt long lanh
Hương thu chừng bám trên vai áo
Và lá vàng rơi rất ngọt lành

Chào tôi kỷ niệm đưa tay vẫy
Có làn bụi phấn lướt qua vai
Những dòng phấn trắng đưa tay vẽ
Những tháng ngày vui nỗi nhớ dài

Có dòng mực tím tuổi ngây thơ
Áo trắng quần xanh bóng học trò
Trắng cả tâm hồn lòng suối mát
Xanh tới trời cao những ước mơ

Chào tôi đây C6... A 3
Đó D1... kia là AB
Nhặt tiếng cười vui còn sót lại
Tiếng gió mơn man nhẹ vỗ về

Chào tôi những tiếng hát liên hoan
Tất niên nhún nhẩy những nhịp đàn
Còn cháy bừng trong ngăn ký ức
Từng tràng tay vỗ đón xuân sang

Một ngày trở lại mái trường xưa
Thu vàng hương cúc nhẹ đong đưa
Một khoảng trời xanh ngan ngát gió
Ngát tiếng thời gian vẫy gọi mùa

Trầm Vân


BÁNH KHOAI MÔN HẤP


Bánh Khoai Môn Hấp /10:27