Friday, 23 December 2016

PHIM TRUYỆN: ĐOẠN CUỐI Ở BANGKOK




Đoạn Cuối  Bangkok /1:34:26

Phim Hay của thập niên 90 - Diễn viên: Lý Hùng, Kim Khánh, Lê Công Tuấn Anh, Hồng Đào...



LÀM THẾ NÀO ĐỂ KHỎI GIÀ? ( Lê Tấn Tài )





LÀM THẾ NÀO ĐỂ KHỎI GIÀ?


Khi nào các bộ phận trong cơ thể của con người bắt đầu thoái hóa? Già là một điều không ai tránh khỏi. Hiện nay các viện nghiên cứu y khoa đã cho biết một cách chính xác các bộ phận trong cơ thể của con người bắt đầu thoái hóa từ lúc nào.

Các bác sĩ người Pháp đã tìm thấy chất lượng tinh trùng bắt đầu suy thoái từ tuổi 35, bởi thế khi người đàn ông 45 tuổi thì một phần ba số lần mang thai sẽ dẫn đến sảy thai. Angela Epstein đã viết trong DailyMail, tuổi của các bộ phận trong cơ thể bắt đầu suy thoái như sau :

1./ Não bắt đầu suy thoái lúc 20 tuổi. Khi chúng ta trưởng thành, các tế bào não bị giảm dần. Và não cũng teo nhỏ lại. Khởi đầu con người có 100 tỉ tế bào não, nhưng đến tuổi 20 con số nầy giảm dần, và đến tuổi 40 con người mất mỗi ngày 10.000 tế bào ảnh hưởng rất nhiều đến trí nhớ và có tác dụng rất lớn đến tâm sinh lý người già.

2./ Ruột bắt đầu suy giảm từ tuổi 55. Ruột tốt có sự cân bằng giữa các vi khuẩn có ích và có hại. Vi khuẩn có ích sẽ giảm đi đáng kể sau tuổi 55, đặc biệt ở phần ruột già. Sau 55 tuổi bộ tiêu hóa bắt đầu xấu đi và sẽ gây hại cho các bệnh đường ruột. Táo bón là một bệnh thông thường của tuổi già, cũng như dịch vị từ bao tử, gan, tuyến tuỵ, ruột non bị suy giảm .

4./ Bọng đái bắt đầu suy thoái từ tuổI 65. Người già thường mất kiểm soát bọng đái. Nó bắt đầu co lại đột ngột, ngay cả khi không đầy. Phụ nữ dễ gặp trục trặc này hơn khi chấm dứt kinh nguyệt. Khả năng chứa nước tiểu của bọng đái một người già chỉ bằng nửa so với người trẻ tuổi, khoảng 2 cốc ở tuổi 30 và 1 cốc ở tuổi 70. Ðiều này khiến người già phải đi tiểu nhiều hơn, và dễ nhiễm trùng đường tiểu.

5./ Vú bắt đầu thoái hóa từ năm 35 tuổi. Khi người đàn bà đến 30 tuổi thì vú mất dần các mô và mở, sự đầy đặn và kích cở của bộ vú bị suy giảm. Khi 40 tuổi núm vú bị teo lại và vú thòng xuống.

6./ Phổi lão hóa từ tuổi 20. Sụn sườn vôi hóa, lồng ngực biến dạng, khớp cứng ảnh hưởng tới thở, nhu mô phổi giảm đàn hồi, giãm phế nang. Dung tích của phổi bắt đầu giảm dần từ tuổi 20. Ðến tuổi 40 có nhiều người đã bắt đầu khó thở vì các cơ bắp và xương sườn buồng phổi bắt đầu xơ cứng .

7./ Giọng nói bắt đầu yếu và khàn kể từ tuổi 65. Phụ nữ có giọng khàn và nhỏ trong khi đàn ông giọng cao và nhẹ.

8./ Mắt lão hóa từ năm 40 và phần lớn phải mang kiếng, không còn nhìn rõ một vật ở xa. Khả năng tập trung của mắt kém hơn do cơ mắt yếu hơn.

9./ Tim lão hóa từ tuổi 40. Khối lượng cơ tim giảm. Tuần hoàn nuôi cơ tim cũng giảm, suy tim tiềm tàng, huyết áp tăng dần. Sức bơm của tim giảm dần vì các mạch máu giảm sự đàn hồi. Các động mạch cứng dần và bị mở đóng vào các thành mạch. Máu cung cấp cho tim cũng bị giảm bớt. Ðàn ông 45 tuổi và đàn bà 55 dễ bị đau tim.

10./ Gan lão hóa từ năm 70. Chức năng chuyển hóa và giải độc giảm. Tuy nhiên gan là một bộ phận gần như không chịu khuất phục tuổi tác. Người ta có thể ghép gan của một ông già 70 tuổi cho một người 20 tuổi.

11./ Thận lão hóa năm 50. Số đơn vị lọc chất thải khỏi máu bắt đầu giảm xuống ở tuổi trung niên.

12./ Tuyến tiền liệt lão hóa vào năm 50. Hệ thống sinh dục nam gồm có: tinh hoàn và bộ phận sinh dục phụ như đường dẫn tinh, tuyến tiền liệt, tuyến hành niệu đạo, túi tinh và dương vật. Tuyến tiền liệt thường lớn dần theo tuổi tác. Khi tuyến tiền liệt tăng kích thước sẽ ép vào niệu đạo và bàng quang, gây khó khăn cho tiểu tiện. Nó gây nên triệu chứng tiểu ngập ngừng, tiểu nhiều lần, tăng nguy cơ nhiễm trùng tiết niệu và tiểu khó.

13./ Xương lão hóa hóa vào tuổi 35. Cho đến giữa những năm 20 tuổi, mật độ xương vẫn còn tăng. Trẻ em xương lớn rất nhanh, cứ mỗi 2 năm lại thay đổi toàn bộ xương củ nhưng đến tuổi 35 thì xương đã lão, hiện tượng mất xương bắt đầu như một quá trình già cả tự nhiên.

14./ Răng suy từ tuổi 40. Răng bị hao mòn. Dễ bị bệnh nha chu. Niêm mạc bị teo dần.

15./ Bắp thịt lão hóa từ năm 30. Thông thường bắp thịt khi bị lão hoá thì được tái tạo ngay, nhưng đến tuổi 30 thì tái tạo ít hơn là lão hóa. Ðến tuổi 40, mỗi năm bắp thịt bị sút giảm từ 0.5 đến 2 % . Vì thế người già khó giữ thăng bằng, trở thành chậm chạp, dễ bị ngã và gẫy xương.

16./ Nghe [thính giác] giảm đi kể từ giữa năm 50. Rất nhiều người bị lãng tai kể từ năm 60.

17./ Da suy giảm kể từ năm 20. Chúng ta đã giảm dần việc sản xuất chất keo dính của da từ giữa tuổi 20. Việc thay thế các tế bào chết cũng chậm dần.

18./ Vị giác và khứu giác giảm từ năm 60. Thông thường chúng ta có thể nếm được 100.000 vị trên lưởi. Các vị này chúng ta chỉ nếm được phân nửa khi già và đến tuổi 60 thì không còn ngửi và nếm một cách chính xác được nữa.

19./ Sinh sản mất khả năng từ năm 35. Khả năng sinh nở của phụ nữ bắt đầu giảm sau tuổi 35, vì số lượng và chất lượng trứng trong tử cung giảm xuống.

20./ Tóc lão hóa từ tuổi 30. Thông thường cứ 3 năm thì tóc cũ sẽ được thay thế toàn bộ tóc mới. Và đến năm 35 tuổi thì tóc không còn đen nhánh nữa mà ngã màu đen xám và rụng dần đi.
lão hóa ?

Già không phải là một bệnh nhưng già tạo điều kiện cho bệnh phát sinh và phát triển; cần chú ý một số đặc điểm sau:

- Người già thường mắc nhiều bệnh cùng một lúc, có bệnh dễ phát hiện, nhưng cũng có bệnh rất kín đáo, tiềm tàng, nguy hiểm.

- Triệu chứng ít khi điển hình, không ồ ạt, không rõ rệt, nên khó chẩn đoán, dễ sai lạc nếu ít kinh nghiệm.

- Khả năng phục hồi sức khỏe sau các trận ốm thường chậm hơn so với người trẻ, nên sau điều trị phải có thời gian an dưỡng.



Một số biện pháp làm giảm tốc độ lão hóa:

Học thuyết âm dương của y học cổ truyền chứng minh con người là một chỉnh thể giữa âm dương, giữa khí và huyết. Luôn luôn thăng bằng với nhau từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong theo một quy luật nhất định, để duy trì sự sống của con người được bền vững dài lâu.

Vì thế muốn giảm tốc độ lão hóa cần phải:

Về tư tưởng luôn luôn lạc quan yêu đời, chủ động gạt bỏ những cái làm ảnh hưởng đến bộ não, hạn chế tối đa nỗi cô đơn, giải quyết tốt nhất mối quan hệ xã hội và gia đình, có triết lý sống đúng; phải chú ý cả 3 vấn đề: lẽ sống, lối sống và hành động sao cho khoa học văn minh để loại trừ 7 nguyên nhân gây bệnh của Ðông y là : hỷ, nộ, ưu, tư, bi, kinh, khủng.

Muốn được thảnh thơi phải có kiến thức, phải có hiểu biết để nhìn nhận vấn đề sao cho đúng đắn qua báo chí, đài phát thanh, truyền hình để làm chủ được mình và giáo dục cho gia đình, con cháu giảm các nỗi bực dọc và tự chăm lo cho mình.

Thường xuyên luyện tập đều đặn về trí tuệ và thể lực như đọc sách báo, nghe đài, xem TV, internet… đồng thời tập thể dục thể thao, đi bộ, tập thở, tĩnh tâm thư giãn, v.v… phù hợp với hoàn cảnh và sức khỏe từng người.

Sinh hoạt điều độ, không làm gì quá sức bình thường, giữ gìn trạng thái cân bằng giữa ngủ và nghỉ, giữa ăn và làm, giữa trí óc và chân tay, giữa trong nhà và ngoài trời, giữa lười và chăm, v.v… cũng rất quan trọng.

Ăn uống đúng và đủ theo khả năng của mình, không nên nghiện bất cứ thứ gì, hạn chế thịt nhất là mỡ, ăn nhiều rau quả tươi, giảm chất bột, giảm bánh kẹo, bảo đảm cân bằng thức ăn âm và dương, giữ người không béo và cũng không gầy. Nên nhớ con người là giống ăn ngũ cốc, nên thức ăn cho người phải 80% là ngũ cốc còn 20% là rau quả và các thứ khác, không nên ăn quá no, người già rất cần đạm ở đậu tương, vừng lạc, tôm cua, ốc hến…

Cần có môi trường sống tự nhiên tốt, phần lớn các cụ sống 100 tuổi trở lên đều ở vùng núi, ở nông thôn còn ở thành phố thì rất ít và gốc cũng không phải thành thị. Hiện nay môi trường sống đang bị tàn phá nghiêm trọng đó là tự hủy hoại mình (chặt cây, phá rừng, chất thải, phân hóa học, thuốc trừ sâu….) đã làm mất đi cảnh thanh bình của thiên nhiên, là điều cũng nên hết sức tránh.

Kiên trì áp dụng 10 bài học về sức khỏe của Nhật Bản, đất nước được mệnh danh là 'vương quốc của tuổi thọ' vì có tuổi thọ cao nhất thế giới hiện nay. 10 bài học đó là:

- Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau
- Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua
- Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả
- Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa
- Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần
- Bớt đi xe, năng đi bộ
- Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn
- Bớt nóng giận, cười nhiều hơn
- Bớt nói, làm nhiều hơn
- Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn.

Những bài học trên có tác dụng rất lớn đối với những người bị tăng huyết áp, bệnh tim mạch, ung thư dạ dày, viêm gan…

Tóm lại: Biết cách sống, ta có thể làm chậm được quá trình lão hóa, kéo dài được tuổi thọ, có thể điều chỉnh được chiếc đồng hồ sinh học trong con người chúng ta chạy chậm lại, ta cũng có thể giữ bộ máy cực kỳ tinh vi của ta được bền vững lâu dài hơn.


Lê Tấn Tài


CHUYỆN VỀ ÔNG "ĐẠO DỪA"






CHUYỆN VỀ ÔNG "ĐẠO DỪA"


Cồn Phụng còn có tên là cồn Tân Vinh, là một cù lao nổi giữa sông Tiền thuộc xã Tân Thạch, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre. Cồn Phụng nằm cạnh tuyến phà Rạch Miễu của quốc lộ 60 từ Mỹ Tho sang Bến Tre.
Đây là một trong bốn cồn nằm trên đoạn sông Mĩ Tho được đặt theo quan niệm tứ linh mang điềm an lành hạnh phúc là: long, lân, quy, phụng. Cồn Rồng là “long”, cồn Thới Sơn là “lân”, cồn Quy (nằm phía sông Ba Lai) là “quy”, và Cồn Phụng (còn gọi là cù lao Đạo Dừa) là “phụng”.

Tên gọi Cồn Phụng có từ khi ông Nguyễn Thành Nam đến đây xây dựng chùa Nam Quốc Phật. Khi công trình này đang xây dựng, họ thu lượm được một cái chén cổ có hình con chim Phụng.

Ngoài ra, sở dĩ nó còn có tên gọi khác là cù lao Đạo Dừa là do ông Nguyễn Thành Nam khi đến đây xây chùa Nam Quốc Phật, đã thành lập nên một giáo phái gọi là Đạo Dừa. Đạo Dừa chủ trương mang lại hoà bình, sống bằng hoa trái.




Ông đạo Dừa là ai?
Sinh ngày 25/12/1909 tại làng Phước Thạnh, tổng An Hòa, quận Trúc Giang, tỉnh Kiến Hòa (nay là xã Phước Thạnh, huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre), Nguyễn Thành Nam là con cả trong một gia đình gồm 14 anh em. Cha ông là cai tổng Nguyễn Thành Trúc, có 2 vợ. Vì là con cả nên khi lập ra đạo Dừa, Nguyễn Thành Nam được các tín đồ gọi là "cậu Hai".
Sau khi hoàn tất bậc sơ học ở An Hòa, ông sang Mỹ Tho học tiếp rồi lên Sài Gòn, vào Trường Pétrus Ký (Trương Vĩnh Ký). Năm 1928, Nguyễn Thành Nam qua Pháp, học ngành Hóa tại Trường cao đẳng Hóa chất ở thành phố Rouen, cách Paris khoảng 150km về phía đông bắc. Cũng có tin nói rằng ông đã tốt nghiệp kỹ sư Hóa ở Đại học Sorbone nhưng theo nhà báo Wilbur E. Garrett, ông chỉ học bậc cao đẳng, mà học trường tư.

Năm 1932, Nguyễn Thành Nam về nước. Cuối năm 1935, đám cưới "cậu Hai" với cô Lộ Thị Nga, người Gò Công được tổ chức linh đình, kéo dài suốt 4 ngày. Hai năm sau, bà Nga sinh con gái đầu lòng, đặt tên là Nguyễn Thị Khiêm. Đó cũng là người vợ và đứa con duy nhất của ông "đạo Dừa".
Thất bại trong kinh doanh, năm 1945 Nguyễn Thành Nam bỏ nhà ra đi. Cho đến bây giờ, chuyện "cậu Hai" lên núi này, chùa kia tu hành chỉ là chuyện "nghe kể lại" nhưng 5 năm sau, khi trở về xã Phước Thạnh, "cậu Hai" dựng đài bát quái cao 14m, đêm đêm lên ngồi tu niệm, thức ăn chủ yếu là trái dừa vào những ngày lẻ, còn ngày chẵn thì bắp nấu, đậu luộc, trái cây và chỉ ăn đúng giờ Ngọ.

Mỗi năm "cậu" tắm một lần vào rằm tháng 4 âm lịch. Nhà báo Wilbur E. Garrett viết: "Sát bờ cồn Phụng, ông đạo Dừa thuê làm một chiếc tàu bằng sắt, trang trí rồng phượng cùng hoa hòe hoa sói lòe loẹt, gọi là thuyền Bát Nhã. Ở khoảng trống trước mũi thuyền, ông đặt những chiếc ghế cho khách ngồi. Mỗi khi có các nhà báo đến phỏng vấn, quay phim, ông ngồi trên chiếc đôn bằng đá, hai đệ tử đứng hai bên, trước mặt đặt cái điện thoại đã cắt đứt dây mà theo lời ông, ông chỉ cần liên lạc bằng tâm linh! Chính hai đệ tử này là người trả lời những câu hỏi của khách, thỉnh thoảng ông mới viết ra giấy để họ kể thêm về những chi tiết ông quên nói ra…".





Chuyện quái dị về “đạo Dừa”
1. Bàn giải pháp hòa bình : Năm 1960, ông "đạo Dừa" gây ra một chuyện kinh thiên động địa. Ấy là ông viết thư cho Ngô Đình Diệm để bàn về giải pháp hòa bình, trong đó ông đề nghị Diệm cho tất cả các sĩ quan, tướng tá, binh lính giải ngũ về làm dân, không còn ai cầm súng là sẽ có hòa bình ngay tắp lự! Trong thư, ông tự xưng mình là "Thiên nhơn giáo chủ", có nhiệm vụ xuống thế gian để khôi phục lại nền hòa bình vĩnh cửu cho loài người, và "Hòa đồng tôn giáo" do ông lập ra (bao gồm Phật giáo, Lão giáo, Nho giáo và đạo Thiên Chúa) là cứu tinh của nhân loại. Cuối thư, ông đề nghị Diệm công nhận "Hòa đồng tôn giáo" là… quốc giáo!

2. Những hành động “khó đỡ” của ông đạo Dừa
Trở lại quê nhà, ông "đạo Dừa" Nguyễn Thành Nam chọn cồn Phụng làm nơi tu hành. Việc xây chùa Nam Quốc Phật, sân Chín Rồng, đóng thuyền Bát Nhã, tháp Hòa Bình (gồm hai tháp là "miền Bắc Hà Nội, miền Nam Sài Gòn") với màu sắc rực rỡ, cờ phướn lòe loẹt đã khiến nhiều người đến xem vì tò mò. Dần dà, nghe ông Nam giảng đạo, số đệ tử gia nhập "đạo Dừa" ngày một tăng lên.
Tuy nhiên, từ cuối năm 1960 trở đi, càng ngày "cậu Hai" càng "lâm" nặng những chuyện mê tín dị đoan. Mỗi lần mở lời, ông Nam đều xưng mình là người từ cõi trên xuống, được giao sứ mệnh "giữ yên vận mạng quốc gia, kiến tạo hòa bình thế giới". Ông cho rằng chỉ một mình ông mới đủ tư cách đại diện Việt Nam để gặp gỡ ngang hàng với bất kỳ một tổng thống, quốc vương hay thủ tướng nào trên thế giới. Ông coi Đức Giáo hoàng, người lãnh đạo tinh thần của Thiên Chúa giáo, Đức Tăng thống, lãnh đạo tinh thần của Phật giáo là những người "bằng vai phải lứa" với ông vì theo ông: "Mai mốt Hòa đồng tôn giáo sẽ thống lĩnh tất cả"(?!).

3. Chở 1 triệu đồng đi ứng cử… Tổng thống!: Sáng ngày 1/8/1971, một toán Giang cảnh (là đơn vị thuộc quân đội Sài Gòn, phụ trách an ninh đường sông) trong lúc chốt chặn tại ngã ba sông Tiền và kênh Chợ Gạo đã tiến hành kiểm tra một chiếc ghe giăng đầy những lá cờ đuôi nheo ngũ sắc, trên mui ghe có tấm biểu ngữ nền vàng chữ đỏ: "Tôn giáo hòa đồng - Ứng cử tổng thống".
Trước mũi ghe, một người đàn ông tuổi trạc 40, mặt mũi quắt queo, đầu trọc nhưng phần tóc sau ót lại được để dài rồi vấn thành một vòng ngang trán. Ông ta ở trần, mình khoác tấm vải màu vàng, có dây thắt ngang lưng và kèm theo là một chiếc chìa khóa to đùng, ngồi xếp bằng, hai tay chắp trước ngực. Sau lưng ông có 6, 7 người khác, quần áo nâu, tóc búi tó củ hành, đầu bịt khăn, đứng thành hai hàng như thể đang "hộ giá" ông áo vàng kia.

4. Năm 1974, ông "đạo Dừa" lại gây ra một chuyện động trời nữa nhưng lần này nó chỉ liên quan đến cá nhân ông chứ không dính líu gì đến "hòa bình thế giới". Ông N. (lúc ấy là Quận trưởng Cảnh sát của một quận ở Kiến Hòa - Bến Tre ngày nay), hiện sống ở TP HCM kể tôi nghe là khi đó, ông cùng một số nhân viên sang cồn Phụng để truy nã một đối tượng hình sự. Tại đây, ông được biết có một gái mại dâm tên Mỹ, hành nghề tại Mỹ Tho, chẳng hiểu gặp chuyện buồn phiền chi đó nên cô ta tự tử.
Được cứu sống rồi được bà Huyền - cháu ruột ông "đạo Dừa" đưa về cồn Phụng nuôi dưỡng. Thế nhưng chỉ một thời gian sau, bỗng dưng ông "đạo Dừa" đưa cô này lên "đài bát quái" ở luôn với ông. Ông N. cho biết theo lời kể của bà Huyền thì hằng ngày, đệ tử của ông bỏ dừa, bắp, đậu, khoai, trái cây vào một cái giỏ để ông "đạo Dừa" kéo lên. Còn tất cả những thứ phóng uế của cả hai người, ông "đạo Dừa" cũng bỏ hết vào giỏ, thả xuống cho đệ tử mang đổ.
Hành động của ông đã khiến các đệ tử đâm ra nghi ngờ về những lời rao giảng của ông, nhất là khi ông chủ trương "đạo Dừa" là đạo "bất tạo con" - nghĩa là trai gái trần truồng sống chung với nhau nhưng không quan hệ tình dục. Từ đó nhiều người lặng lẽ ra khỏi đạo.





Cuộc cờ tàn
Sau năm 1975, Đạo Dừa bị cấm, tài sản bị nhà nước trưng dụng, ông tìm cách vượt biên nhưng không thành và bị đưa đi học tập cải tạo . Về sau, ông được người thân trong gia đình lãnh về sống tại Phú An Hòa.
Sau khi được tự do, thấy đệ tử bá tánh đến thăm ngày càng đông, ông Đạo Dừa bắt đầu hoạt động trở lại như trước. Nơi ở của ông biến thành nơi tu đạo, cũng thờ tượng Phật, Chúa gọi là "Hòa đồng Tôn giáo", mua ghe làm thuyền Bát Nhã và thỉnh thoảng xuống ghe "tu". Ban đầu ông Đạo Dừa trích ra một phần tiền cúng dường của tín đồ để tu sửa cầu đường ở hai xã Phú An Hòa và An Phước và đòi chính quyền địa phương cho đặt tên đường mang tên ông là "đường Đạo Dừa Nguyễn Thành Nam".
Chính quyền không đồng ý, chỉ cấp bằng khen hộ Nguyễn Thành Nam có thiện chí đóng góp xây dựng nông thôn ở quê nhà. Ông Đạo Dừa còn thành lập đài phát thanh từ trên ghe nơi ông cư trú, mục đích là truyền bá nội dung "đạo bất tạo con" do ông sáng chế.
Theo một người từng được ông phân công tuyển lựa tín đồ theo "Đạo Bất tạo con" thì phương pháp dạy, hành đạo này là nam nữ trần truồng ở chung với Cậu Hai (tức Nguyễn Thành Nam), ai phạm tội giao cấu bị phạt 10 năm tù hoặc tử hình. Chính quyền tỉnh Bến Tre đã ra quyết định ngưng toàn bộ hoạt động phát thanh của ông Đạo Dừa, tịch thu toàn bộ máy móc phương tiện, kiểm điểm những sai phạm của ông Đạo Dừa và một số tay chân thân cận của ông.

Chiều ngày 12 tháng 5 năm 1990, công an Bến Tre cùng công an địa phương đến yêu cầu ông trở về nơi cư trú cũ vì ông có hành vi tuyên truyền mê tín dị đoan. Một số người thân cận ông chống lại lực lượng thi hành công vụ, họ đã níu kéo ông lại khiến ông rơi từ trên gác xuống nền nhà bị chấn thương nặng. Ông qua đời vào sáng hôm sau tại bệnh viện ở tuổi 81.

Có chuyện kể rằng khi ông "đạo Dừa" bị bắt thì anh là quản giáo trại giam. Nghe đồn ông "đạo Dừa" chỉ ăn dừa, uống dừa nên hằng ngày, anh mở cửa buồng giam đưa cho ông, sáng 1 trái, trưa 1 trái, chiều 1 trái đã chặt sẵn.
Đến ngày thứ ba, lúc vừa đưa dừa vào thì ông "đạo Dừa" bỗng nói: "Cán bộ ơi, cho tôi xin cơm". Rất ngạc nhiên, anh hỏi: "Ủa, nghe nói ông tu theo "đạo Dừa", ăn dừa, uống dừa mà sao còn xin cơm?".

Ông "đạo Dừa" Nguyễn Thành Nam phều phào: "Dừa thì dừa nhưng cũng phải có chút cơm chứ!" 



3 TRUYỆN NGẮN MÙA GIÁNG SINH





3 TRUYỆN NGN MÙA GIÁNG SINH


Câu truyện 1

Như thường lệ, mỗi mùa Giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng - một chiếc xe hơi mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...

Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng sinh.

Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần, "Đây là xe của cô ạ?". Tôi khẽ gật đầu, "Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho." Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời. "Ý cô là...anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì?" "Ôi! Cháu ước gì...". Cậu bé vẫn ngập ngừng.

Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức. "Cháu ước...", cậu bé tiếp tục "...cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy". Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé, "Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?". Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời: "Cháu thích lắm ạ!"

Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng, "Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?". Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm..."Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ..."

Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi.

"Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!".

Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.

Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.

Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."





Câu truyện 2

Chỉ còn 4 ngày nữa là đến Giáng Sinh. Không khí của ngày lễ chưa làm tôi nôn nao, cho dù bãi đậu xe của cửa hàng giảm giá trong khu nhà chúng tôi đã chật ních đầy xe. Bên trong cửa hàng lại còn tệ hơn. Các lối đi đầy ứ những xe đẩy hàng và người mua sắm vào giờ chót.

Tại sao tôi lại đến đây hôm nay? Tôi tự hỏi. Đôi chân tôi rã rời, đầu tôi đau buốt. Tôi đã có 1 danh sách một số người quả quyết rằng họ không cần quà cáp, nhưng tôi biết họ sẽ rất buồn nếu như tôi chẳng tặng quà gì cho họ!

Mua quà cho người mà cái gì họ cũng có để rồi lại hối tiếc vì đã tốn kém nhiều cho quà cáp, theo tôi mua quà chẳng có tí gì là thích thú cả!

Tôi vội vã cho những món hàng cuối cùng vào xe đẩy, rồi tiến tới những dòng người xếp hàng dài đăng đẳng. Tôi chọn hàng ngắn nhất nhưng có lẽ cũng phải chờ đến 20 phút.

Đứng trước tôi là 2 đứa trẻ - 1 cậu bé khoảng 5 tuổi và 1 cô bé nhỏ hơn. Đứa bé trai mặc một chiếc áo rách. Đôi giày tennis rách tả tơi, lớn quá khổ và dư thừa ra phía trước chiếc quần Jean ngắn cũn cỡn của nó. Nó nắm chặt mấy tờ đô-la rách nát trong đôi bàn tay cáu bẩn của mình. Quần áo của đứa bé gái cũng giống y anh nó vậy.

Cô bé có một mái tóc xỉn màu với những lọn tóc xoăn. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé hiện rõ rằng cô bé đang mong chờ đến bữa ăn chiều. Trong tay cô là một đôi dép màu vàng bóng thật đẹp. Trong lúc tiếng nhạc Giáng Sinh vang lên từ hệ thống stereo của cửa hàng, cô khe khẽ ngân nga theo, dù lạc điệu nhưng rất hạnh phúc.

Cuối cùng cũng đã tới phiên chúng tôi, cô bé cẩn thận đặt đôi giày lên quầy. Cô có vẻ quý đôi giày như vàng vậy.

Người thu ngân in hoá đơn và nói: “Của cháu là 6,09 đô”. Câu bé đặt những đồng tiền rách nát của mình trên mặt quầy và lục tìm khắp túi.

Cuối cùng cậu tìm được tất cả là $5.12. “Cháu nghĩ chúng cháu phải trả đôi giày lại” - cậu lấy hết can đảm nói. “Lúc khác cháu sẽ quay lại, có lẽ là ngày mai”.

Nghe anh nói thế, cô bé bắt đầu nức nở:
“Nhưng Chúa Jesus sẽ rất yêu thích đôi giày này cơ mà” - cô bé khóc.

“Thôi được, chúng ta về nhà và sẽ kiếm thêm, em à, đừng khóc nữa, rồi chúng ta sẽ quay trở lại mà” - Cậu bé năn nỉ em.

Tôi nhanh chóng đưa cho người thu ngân 3 đôla. Hai đứa trẻ đã xếp hàng chờ đợi quá lâu, và dù sao cũng đang là mùa Giáng Sinh.

Bỗng niên một đôi vòng tay ôm lấy tôi và giọng nói nhỏ nhẹ cất lên: “Cháu cảm ơn cô, cô nhé”.

“Ý của cháu là gì khi nói rằng ”Chúa Jesus sẽ thích đôi giày này? “- Tôi hỏi.
Cậu bé đáp: “Mẹ cháu bệnh và sẽ lên Thiên Đàng. Bố bảo mẹ sẽ về với Chúa trước Giáng Sinh”.

Cô bé nói thêm: “Giáo viên của cháu nói rằng đường phố trên Thiên Đàng vàng bóng, như chính đôi giày này đây. Mẹ cháu sẽ rất đẹp khi mang đôi giày này đi trên con đường ấy phải không cô?”

Nước mắt tôi tuôn trào khi nhìn thấy những giọt lệ lăn trên khuôn mặt cô bé.
Tôi đáp: “Đúng, cô tin chắc là mẹ cháu sẽ rất đẹp”.
Tôi lặng lẽ cám ơn Thượng Đế đã dùng những đứa trẻ này để nhắc nhở tôi về ý nghĩa đáng trân trọng của việc tặng quà.





Câu truyện 3

Tôi rảo nhanh chân đến cửa hàng địa phương để mua vài món quà vào phút chót lễ Giáng Sinh. Trên đường đi tôi ngắm nhìn mọi người rồi tự nhủ, đáng nhẽ mình phải đi mua quà từ trước nhưng do bận nhiều việc quá. Lễ Giáng Sinh cũng là lúc để tôi có thể thong thả được một lúc. Có lúc tôi đã ước rằng mình sẽ ngủ một giấc dài qua cả mùa Giáng Sinh. Nhưng bây giờ là lúc tôi phải nhanh chóng đến cửa hàng đồ chơi.

Ðang tìm những thứ cần mua, tôi thấy một cậu bé khoảng 5 tuổi đang ôm một con búp bê rất dễ thương. Cậu bé ôm con búp bé rất âu yếm và đang vuốt ve tóc của nó. Tôi cảm thấy rất tò mò nên chăm chú quan sát cậu bé và tự hỏi không biết cậu bé đó định tặng con búp bê đó cho ai. Tôi nhìn thấy cậu bé quay sang nói với người cô đi bên cạnh “Cô có chắc là cô không đủ mua con búp bê này không?”. Người cô trả lời đứa cháu một cách không hài lòng “Cháu phải biết rằng cô không có đủ tiền để mua nó!” Người cô dặn đứa bé không được đi lung tung trong khi bà đi mua trêm vài thứ khác, và bà sẽ quay lại sau vài phút nữa. Rồi thì bà ta bỏ đi để lại thằng bé vẫn đang mải mân mê con búp bê.

Tôi tiến lại gần để hỏi xem thằng bé định mua con búp bê đó cho ai. Thằng bé trả lời “Cháu mua con búp bê này cho em gái của cháu, vì nó rất thích được tặng một con búp bê nhân dịp giáng sinh và nó đoán rằng ông già Noel sẽ tặng nó một con”. Tôi bèn bảo thằng bé rằng có thể ông già Noel sẽ mang đến không biết chừng. Thằng bé đáp lại ngay “Ông già Noel không biết chỗ em cháu đang ở. Cháu sẽ đưa con búp bê này cho mẹ cháu để mẹ cháu chuyển cho em cháu”. Nghe như vậy tôi liền hỏi thằng bé xem em nó hiện giờ đang ở đâu.

Thằng bé ngước nhìn tôi với ánh mắt buồn rầu rồi nói “Nó đã đi theo với đức Chúa rồi”.

Bố của cháu bảo là mẹ của cháu cũng đang chuẩn bị đi cùng với em cháu rồi. Nghe những lời thằng bé nói tôi cảm thấy tim tôi như có ai vừa bóp nhẹ. Nói xong thằng bé ngước nhìn tôi rồi nói “Cháu đã bảo với bố cháu khuyên mẹ cháu đừng đi theo em cháu vội. Cháu bảo ông nhắn với mẹ cháu rằng hãy đợi cháu đi cửa hàng về đã”. Sau đó thằng bé hỏi tôi có muốn xem bức tranh của nó vẽ không. Tôi bảo rằng tôi rất thích. Thằng bé liền rút vài bức tranh nó để ở quầy hàng đưa cho tôi rồi nó nói “Cháu muốn mẹ cháu mang theo những bức tranh này theo để mẹ cháu không quên cháu, cháu rất yêu mẹ cháu nên cháu không muốn mẹ đi đâu. Nhưng bố cháu bảo mẹ cháu phải đi cùng với em cháu”.

Tôi chăm chú nhìn thằng bé và cảm thấy dường như trong hình hài nhỏ bé kia thằng bé lớn lên rất nhiều. Trong khi thằng bé không chú ý, tôi vội lục tìm trong ví của mình để lấy ra một nắm tiền rồi tôi bảo thằng bé “Cháu có đồng ý là chúng ta sẽ cùng đếm số tiền này không?” Thằng bé vô cùng phấn khởi nó nói “Ðược ạ cháu hi vọng là đủ”, rồi tôi đưa cho thằng bé một ít để hai người cùng đếm.

Trong khi đếm tiền thằng bé khẽ nói “Tất nhiên ở cửa hàng này có rất nhiều búp bê, cảm ơn Chúa đã mang cho con số tiền này”, sau đó thằng bé nói với tôi rằng “Cháu vừa mới ước được đức Chúa ban cho cháu số tiền này, cháu sẽ mua con búp bê này để mẹ cháu mang nó cho em gái cháu. Và Ngài đã nghe thấy lời nguyện ước của cháu. Cháu cũng muốn ước rằng Ngài ban cho cháu đủ tiền để cháu mua cho mẹ cháu một bông hồng trắng vì mẹ cháu rất thích hoa hồng trắng nhưng cháu chưa kịp hỏi Ngài thì Ngài đã ban cho cháu số tiền đủ để mua cả búp bê và hoa hồng nữa”.

Ðúng lúc đó thì cô của thằng bé quay trở lại nên tôi đẩy xe hàng của mình đi. Lúc này đây tôi có tâm trạng khác hẳn với lúc mới vào cửa hàng và tôi không khỏi nghĩ miên man về câu chuyện thằng bé kể cho tôi. Bây giờ tôi mới nhớ ra mình có đọc thấy trên báo nhiều ngày trước đây có một tai nạn do một tài xế say rượu đã đâm vào một ô tô làm chết tại chỗ một bé gái còn mẹ của bé thì bị thương rất nghiêm trọng. Lúc đó tôi nghĩ rằng tai nạn đó không phải là trường hợp của cậu bé đã kể.

Hai ngày sau tôi đọc trên báo thấy đăng tin người phụ nữ xấu số đó đã qua đời. Tôi vẫn không tài nào quên được cậu bé và tự hỏi không biết hai câu chuyện này có liên quan gì đến nhau không. Ngày hôm sau có chuyện gì cứ thôi thúc tôi khiến tôi bước ra ngoài và mua một bó hoa hồng trắng rồi đem đến nơi cử hành tang lễ cho người phụ nữ trẻ. Ở đó tôi thấy người phụ nữ nằm trong quan tài trên tay ôm một bó hoa hồng trắng rất đẹp bên cạnh đó là một con búp bê và những bức tranh của cậu bé mà tôi đã gặp ở cừa hàng đồ chơi hôm nào.
Tôi đứng đó nước mắt tuôn trào, cũng từ đó tôi cảm thấy yêu quí người thân của mình hơn và biết trân trọng những tình cảm linh thiêng đó. Tình yêu của cậu bé dành cho em gái và mẹ của mình thật là quá lớn lao. Nhưng chỉ cần có một tích tắc vô trách nhiệm của gã lái xe say rượu kia đà tàn phá hoàn toàn cuộc đời của cậu bé tội nghiệp. Ai đó đã từng nói rằng: “Chúng ta sống được nhờ những cái gì chúng ta có, nhưng chính chúng ta tạo ra ý nghĩa cuộc sống của mình bằng những gì chúng ta chia sẻ với người khác”.


Nguyên Vân



10 MẸO NHỎ ĐỂ CÓ TÁCH CÀ PHÊ THƠM




10 MẸO NHỎ ĐỂ CÓ TÁCH CÀ PHÊ THƠM


Để có những ly cà phê thơm ngon, bạn cũng cần có mẹo. Dưới đây là 10 bí quyết được chia sẻ:

1. Lấy bình pha cà phê, đổ bột cà phê vào đồng thời trộn thêm nửa thìa cà phê đường. Làm ấm hỗn hợp này bằng cách cho lên bếp, bật nhiệt độ thấp, sau đó mới đổ nước vào. Đường caramel sẽ mang lại cho cà phê một vị thơm độc đáo.

2. Nếu muốn cà phê không bị đóng cặn, lúc pha trong bình, hãy cho một thìa cà phê nước lạnh. Bột cà phê sẽ lắng xuống đáy và bạn không cần phải lọc lại nữa.

3. Muốn có một ly cà phê lạnh, thay vì dùng những viên đá nhỏ có thể loãng vị cà phê, bạn có thể sử dụng những viên đá đặc biệt được làm từ cà phê.

Hãy pha vài tách cà phê, thêm chút đường cho ngọt. Chờ cà phê nguội đến nhiệt độ phòng, sau đó đổ vào các khuôn làm đá và cho vào ngăn đá tủ lạnh. Khi muốn uống, chỉ cần cho vài viên cà phê vào sữa, và bạn có một ly nước thật tuyệt vời.

4. Cà phê sẽ rất thú vị nếu được cho thêm vài hương liệu. Hãy cho vào bình cà phê một ít gừng, thảo quả hoặc một thanh quế và đặt lên bếp nhỏ lửa để cà phê ngấm các gia vị này.

5. Nếu cho thêm 2-3 hạt muối vào cà phê, mùi sẽ đậm đà hơn và vị sẽ mềm dịu hơn.

6. Nếu bạn muốn cà phê có hương vị phong phú và đặc sánh, ngay khi cà phê sôi và bốc khói, hãy nhấc bình ra khỏi bếp. Vớt bọt, khuấy đều, sau đó đặt lại bình lên bếp. Lặp đi lặp lại hành động này ba lần.

7. Cà phê không chỉ là một thức uống, nó cũng là một loại thức ăn. Ví dụ, bạn có thể làm kem cà phê, đó sẽ là món ăn ngon trong một ngày nóng.

8. Nếu bạn muốn cà phê có vị mềm mại và mượt mà hơn, thêm một nửa thìa cà phê bơ trong lúc nấu.

9. Nếu bạn muốn uống cà phê mà không có caffeine, hãy cho 2-3 hạt bạch đậu khấu vào một bình pha. Gia vị này sẽ phá hủy caffeine mà không thay đổi các đặc tính có ích của cà phê, đồng thời khiến cà phê có một cay cay rất đặc biệt.

10. Để cà phê rang xay có hương vị thơm ngon nhất, hãy cho vào một cái bình và làm nóng cà phê trong khoảng 30 giây trước khi đổ nước.




Tuesday, 20 December 2016

PHÓNG SỰ: BẮT CUA BIỂN Ở CÀ MAU



Bắt Cua Biển ở Cà Mau / 19:55

22 THÓI QUEN LẠC QUAN CỦA NGƯỜI HẠNH PHÚC




22 THÓI QUEN LẠC QUAN CỦA NGƯỜI HẠNH PHÚC



Nhiều người đã phí hoài cả đời để chờ đợi hạnh phúc. Bạn có thể nghĩ: “Chỉ khi nào tôi có nhiều tiền hơn”, hay “Có thể giảm cân”, hoặc … bạn tự điền vào chỗ trống ở vế trước của câu, thì tôi sẽ hạnh phúc.

Đây là bí mật: bạn có thể hạnh phúc ngay bây giờ. Không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng bạn có thể tự quyết định lấy hạnh phúc, và trong đại đa số các trường hợp không ai có thể ngăn điều đó được ngoại trừ chính bạn.
Sự thật thì hạnh phúc không đến từ sự giàu có, cái đẹp hoàn hảo hay thậm chí là mối quan hệ hoàn hảo. Niềm hạnh phúc đến từ bên trong. Đó là lý do tại sao, nếu bạn thật sự muốn hạnh phúc thì bạn cần phải điều chỉnh chính bạn trước.


22 thói quen lạc quan của người hạnh phúc

Bí mật của hạnh phúc là gì? Bạn có thể học cách làm sao để được hạnh phúc, cũng như bạn có thể học các kỹ năng khác. Những người hạnh phúc có khuynh hướng thực hiện theo những thói quen tạo sự bình yên cho cuộc sống của họ; nếu bạn học được cách áp dụng những thói quen ấy vào cuộc sống, bạn cũng sẽ có khả năng được hạnh phúc.


1. Bỏ đi những oán hận

Quên đi và tha thứ rất quan trọng cho hạnh phúc của chính bạn, vì nếu ôm giữ những mối thù hận nghĩa là bạn cũng đang ôm giữ sự bực bội, tức giận, tổn thương và cả những cảm xúc tiêu cực khác. Chúng cứ đứng đó ngáng đường đến hạnh phúc của bạn. Bỏ qua những oán hận giúp bạn thoát khỏi sự tiêu cực và do đó có thêm nhiều không gian cho những cảm xúc tích cực.

2. Đối xử với mọi người bằng lòng tốt

Lòng tốt không chỉ dễ lan truyền, mà nó còn được chứng minh là giúp bạn hạnh phúc hơn. Khi bạn đối tốt với ai đó, não bạn sẽ sản xuất ra những hóc-môn “hài lòng” và các chất dẫn truyền thần kinh như serotonin, và bạn có thể xây dựng một mối quan hệ vững chắc với người khác, nuôi dưỡng những cảm xúc tích cực nói chung.

3. Xem những vấn đề là thử thách

Hãy thay đổi những đối thoại bên trong bạn để bất cứ khi nào gặp “vấn đề” bạn chỉ sẽ xem nó như thử thách hay là cơ hội mới để thay đổi cuộc đời bạn tốt hơn. Hãy xóa bỏ hoàn toàn từ “vấn đề” trong tâm trí bạn.

4. Bày tỏ lòng biết ơn đối với những gì mình có

Những người biết quý trọng những gì mình đang có sẽ có thể đối mặt với căng thẳng tốt hơn, có nhiều cảm xúc tích cực hơn, và có nhiều khả năng đạt được mục đích của họ hơn. Cách tốt nhất để khai thác năng lượng tích cực của việc biết ơn là lưu nhật ký hay danh sách những điều biết ơn. Đó chính là nơi để bạn viết một cách chủ động và chính xác những gì bạn cảm thấy biết ơn cho mỗi ngày. Thể hiện lòng biết ơn đã được chứng minh là có liên hệ với tâm trạng hạnh phúc hơn, lạc quan hơn và thậm chí là sức khỏe thể chất tốt hơn.

5. Mơ ước lớn lao

Hãy cứ mơ cao, vì như thế bạn sẽ có nhiều khả năng đạt được những mục tiêu hơn. Thay vì giới hạn chính mình, khi bạn mơ ước lớn lao bạn đang mở rộng tâm hồn mình đến một trạng thái lạc quan và tích cực hơn, trạng thái mà bạn có năng lực để đạt được những gì mình mong muốn.

6. Đừng lo lắng vì những điều nhỏ nhặt

Nếu vấn đề đang làm bạn điên đầu sẽ chẳng là gì cả sau một năm, một tháng, một tuần hay thậm chí một ngày tới, thì tại sao phải lo lắng vì nó? Người hạnh phúc biết cách để lại sau lưng những bực tức trong cuộc sống hằng ngày.

7. Nói tốt về người khác

Dường như khá cám dỗ để mọi người tụ tập xung quanh chỗ uống nước trong văn phòng trao đổi những chuyện ngồi lê đôi mách hằng ngày, nhưng nói không tốt về người khác cũng giống như đắm mình vào những cảm xúc tồi tệ. Thay vì thế, hãy chỉ nói về những điều mang tính lạc quan, những từ ngữ tốt lành về người khác, và bạn sẽ tự giúp mình nuôi dưỡng những suy nghĩ lạc quan trong cuộc sống của chính mình.

8. Tránh đưa ra những lời biện hộ

Rất dễ để đổ lỗi cho người khác về những thất bại trong cuộc đời mình, nhưng làm vậy cũng đồng nghĩa với việc bạn không có khả năng vượt qua chúng. Những người hạnh phúc nhận trách nhiệm về những lỗi lầm của mình và dùng thất bại đó như một cơ hội để trở nên tốt hơn.

9. Sống trong thực tại

Cho phép bản thân đắm mình vào bất cứ điều gì bạn đang thực hiện trong hiện tại.
Cho phép bản thân đắm mình vào bất cứ điều gì bạn đang thực hiện trong hiện tại, và dành thời gian để thật sự ở trong hiện thực. Tránh nhớ lại những sự kiện tiêu cực trong quá khứ hay lo lắng về tương lai; chỉ thưởng thức những gì diễn ra trong cuộc sống của bạn ngay lúc này.

10. Thức dậy cùng một thời điểm mỗi buổi sáng

Thức dậy cùng một thời điểm mỗi buổi sáng (tốt nhất là sáng sớm) tưởng chừng như đơn giản. Điều đó giúp điều hòa nhịp sinh học hằng ngày của bạn vì thế khi thức giấc bạn sẽ dễ chịu hơn và cảm thấy tràn đầy năng lượng. Hơn nữa, thói quen dậy sớm mỗi ngày là một điểm chung của rất nhiều người thành công, giúp cải thiện năng suất và sự tập trung của bạn.

11. Đừng so sánh bản thân với người khác

Cuộc đời của bạn là duy nhất, do vậy không nên đánh giá giá trị của mình bằng cách so sánh bạn với những người xung quanh. Thậm chí xem mình hơn hẳn những người đồng cấp là điều có hại cho sự hạnh phúc của bạn, vì như thế là bạn đang nuôi dưỡng những cảm giác mang tính phán xét và cảm giác vượt trội không lành mạnh. Hãy đánh giá thành công của bản thân dựa trên sự tiến bộ của riêng mình, chứ không phải của người khác.

12. Kết bạn với những người lạc quan

Câu nói “Đồng bệnh tương lân” là hoàn toàn đúng. Đó là lý do bạn cần chọn bạn là những người lạc quan và hạnh phúc với chính bản thân họ, và bạn sẽ được vây quanh bởi năng lượng tích cực.

13. Nhận thức được rằng mình không cần người khác thừa nhận

Theo đuổi ước mơ và khát khao của mình mà không để những người phản đối cản đường là một điều quan trọng. Tìm kiếm góp ý từ người khác thì cũng được, nhưng người hạnh phúc luôn thành thật với con tim của họ và không để bị mắc kẹt bởi nhu cầu được thừa nhận từ người khác.

14. Dành thời gian để lắng nghe

Lắng nghe giúp bạn hòa mình vào sự thông thái của người khác và cùng lúc cho phép bản thân mình tĩnh tâm. Lắng nghe chăm chú giúp bạn cảm thấy hài lòng với những gì mình đang có trong khi giúp bạn tiếp thu được những cách nhìn nhận khác nhau.

15. Nuôi dưỡng những mối quan hệ xã hội

Những mối quan hệ xã hội tích cực là chìa khóa cho hạnh phúc của bạn, do đó hãy lưu ý dành thời gian thăm viếng bạn bè, gia đình và những mối quan hệ thân thiết khác.

16. Thiền định

Thiền định giúp bạn giữ tinh thần tập trung, làm dịu thần kinh và giúp nội tâm bình yên. Nghiên cứu cho thấy thiền có thể mang đến những thay đổi vật lý trong não bộ và làm cho bạn hạnh phúc hơn.

17. Ăn đúng cách

Thứ bạn ăn có ảnh hưởng trực tiếp đến tâm trạng và mức năng lượng trong cả ngắn hạn và dài hạn. Ăn uống đúng cách có thể bồi bổ cho cơ thể và trí não của bạn đạt được trạng thái tập trung và hạnh phúc, còn ăn những loại thức ăn nhanh sẽ làm bạn lờ đờ và có xu hướng mắc các bệnh mãn tính.

18. Tập thể dục

Tập thể dục làm tăng nồng độ các chất từ não bộ giúp thúc đẩy sức khỏe như serotonin, dopamine và norepinephrine, chúng làm thuyên giảm một số ảnh hưởng của căng thẳng và giải tỏa một số triệu chứng trầm cảm. Thay vì xem thể dục như một công cụ để giảm cân, phòng bệnh và tăng tuổi thọ, vốn là những ích lợi chưa thấy trước mắt, thì hãy xem thể dục là một công cụ nâng cao trạng thái tinh thần của bạn hàng ngày, giúp giảm căng thẳng và làm ta hạnh phúc hơn.

19. Sống tối giản

Sự bừa bộn sẽ hút sạch năng lượng ra khỏi bạn và thay vào đó là cảm giác hỗn loạn. Sự bừa bộn là nguồn gây căng thẳng ít được để ý tới nhưng nó mang lại cho bạn cảm giác lo âu, thất vọng, sao nhãng và thậm chí tội lỗi. Vì vậy hãy thay đổi những thứ gây bừa bộn trong nhà và văn phòng của bạn, loại bỏ sách báo, tài liệu, đồ trang trí lặt vặt không cần thiết vì chúng không chỉ chiếm không gian trong môi trường sống mà còn trong tâm trí của bạn.

20. Hãy thành thật

Mỗi lần bạn nói dối, mức độ căng thẳng trong bạn tăng lên và lòng tự trọng của bạn sẽ suy giảm một ít. Hơn nữa, nếu những người khác phát hiện rằng bạn là kẻ nói dối, điều đó sẽ hủy hoại những mối quan hệ cá nhân và quan hệ nghề nghiệp của bạn. Nói sự thật, mặt khác, tăng cường sức mạnh tinh thần của bạn và cho phép người khác gây dựng lòng tin vào bạn.

21. Thiết lập khả năng làm chủ bản thân

Tránh để người khác chỉ đạo về cách bạn sống. Thay vì vậy, thiết lập khả năng làm chủ bản thân trong cuộc sống sẽ cho phép bạn đạt được những mục tiêu và ước mơ của mình, cũng như có được cảm giác tự tôn của mình.

22. Chấp nhận điều không thể thay đổi

Mọi thứ trong cuộc đời bạn sẽ không hoàn hảo, và điều này hoàn toàn bình thường. Những người hạnh phúc học cách chấp nhận những bất công và trở ngại trong cuộc đời mà họ không thể thay đổi được, và thay vì thế họ dành năng lượng vào việc cải biến những thứ mà họ có thể kiểm soát được.

(Unsplash/Pexels)