Đêm Mưa Nhớ Mẹ - Hồ Văn Cường / 5:27
Labels
- ÂM NHẠC (7)
- BÀI VIẾT (121)
- GIA CHÁNH (190)
- HÌNH ẢNH (204)
- LÀM ĐẸP (10)
- LỊCH XUÂN (4)
- LỜI CỔ NHẠC (8)
- MẸ0 VẶT (32)
- MỤC LỤC LINKS (1)
- NGÂM THƠ (8)
- PHÂN ƯU (6)
- PHIM TRUYỆN (58)
- PHÓNG SỰ (80)
- PPS (148)
- SỨC KHOẺ (286)
- SƯU TẦM (549)
- THƠ (414)
- THỜI TRANG (3)
- TỒNG KẾT (1)
- TRUYỆN NGẮN (221)
- TUỲ BÚT (3)
- VĂN NGHỆ (40)
- VIDEO (9)
- VIDEO HÌNH (2)
- VUI CƯỜI (47)
- YOUTUBE (217)
Wednesday, 28 February 2018
15 LỢI ÍCH KHI NGHE NHẠC
15 LỢI ÍCH KHI NGHE NHẠC
Có lẽ không sai khi nói rằng music lovers là nhóm những người đáng để “giao lưu kết bạn”. Nhà tự nhiên học người Mỹ Charles Darwin từng trải lòng “Ví như được sống thêm một lần nữa, tôi sẽ dành ít nhất mỗi tuần một lần cho việc thưởng thức văn thơ và nghe nhạc.” Trong khi đó, đại thiên tài Albert Einstein bộc bạch “Nếu không phải là nhà vật lý, có lẽ tôi chọn đi theo con đường sáng tác nhạc”, và nghệ sĩ guitar tầm cỡ quốc tế Jimi Henrix xem loại hình giải trí này như tín ngưỡng của mình.
Nguyên cứu gần đây chỉ ra rằng việc tận hưởng music có tác dụng cải thiện tinh thần và tăng cường trí lực hết sức lạ kỳ. Dưới đây là 15 lợi ích không tưởng được khoa học chứng minh mà thú tiêu khiển nói trên đem lại:
1. Âm Nhạc Giúp Chúng Ta Vui Sướng Hơn
Theo nghiên cứu, khi nghe nhạc đúng “gu”, não của chúng ta tiết ra chất dẫn truyền thần kinh có tên gọi dopamine – giữ vai trò quan trọng trong điều khiển các hoạt động của não bộ và cơ thể như: kiểm soát hành vi và nhận thức, giấc ngủ, tâm trạng, trí nhớ… Chính vì thế, chuyên gia khuyên chúng ta nên thưởng thức nhạc khoảng 15 phút mỗi ngày.
2. Âm Nhạc Giúp Chúng Ta “Chạy Nhanh Hơn”
Marcelo Bigliassi, tiến sĩ tại đại học Brunel, London cùng đội ngũ cộng sự của mình cho biết rằng các vận động viên điền kinh thường nghe các bài hát truyền cảm hứng đã hoàn tất đường chạy 800m nhanh hơn nhiều so với số khác không có thói quen ấy. “Âm nhạc chính là nguồn cảm hứng, giúp đánh thức động lực cũng như duy trì ngọn lửa nhiệt huyết trong mỗi chúng ta”, Eminem – rapper nổi danh người Mỹ trải lòng.
3. Music Giúp Xoa Dịu Căng Thẳng & Cải Thiện Sức Khỏe
Nghe nhạc yêu thích góp phần làm giảm lượng hormone cortisol tạo cảm giác căng thẳng – nguyên nhân gây nên 60% các loại bệnh tật. “Không phân biệt đặc trưng văn hóa hay vùng miền, âm nhạc giữ vai trò như một phương thuốc đặc trị – chất xúc tác hữu hiệu cho sự bùng nổ của mỗi cá nhân – điều thiết yếu trong đời sống thường nhật”, nghệ sĩ vĩ cầm tài ba Billy Joel nhận định.
4. Nghe Nhạc Giúp Giấc Ngủ Sâu Hơn
Hơn 30% dân số Mỹ đang mắc phải chứng mất ngủ. Nghiên cứu cho thấy rằng những sinh viên chuyên nghe nhạc cổ điển tầm 45 phút trước đó dễ dàng chìm sâu vào giấc ngủ hơn so với số khác chỉ đọc thính thư (audio books) hoặc không làm gì. “Âm nhạc làm cho tâm hồn trở nên thanh thản, bỏ lại sau lưng vô vàn lo toan và vướng bận” – Berthold Auerbach quan niệm.
5. Âm Nhạc Là Liều Thuốc Chữa Chứng Trầm Cảm Khá Hữu Hiệu
Hiện thế giới có khoảng hơn 350 triệu người đang “sống chung với trầm cảm”. Theo nghiên cứu, nhóm người có thói quen nghe nhạc classical trước giờ ngủ sẽ hạn chế đáng kể triệu chứng này. “Music là chốn bình yên của tôi. Tôi cảm tưởng như mình bị thả “lơ lửng giữa không trung” bởi sự ngân nga của từng nốt nhạc – giai điệu mỗi khi thưởng thức”, Maya Angelou, nhà văn người Mỹ trải lòng.
6. Âm Nhạc Giúp Hạn Chế Cơn Thèm Ăn
“Có sự tương quan nào đó giữa âm nhạc và ăn uống”, Thomas Hardy – tiểu thuyết gia nổi tiếng người Anh nhận định. Nghiên cứu tại đại học Georgia Tech cũng chỉ ra rằng việc làm dịu ánh sáng và lắng nghe những bản nhạc nhẹ trong khi ăn giúp chúng ta tiêu thụ ít calo hơn và tạo cảm giác ngon miệng hơn. Đây được xem là liều thuốc khá bổ ích nhằm kìm hãm sự thèm ăn.
7. Âm Nhạc Giúp Chúng Ta Thảnh Thơi Hơn Trong Khi Lái Xe
Theo nghiên cứu ở Hà Lan, việc nghe nhạc có thể mang lại những tác dụng tích cực trong khi lái xe. Qua đó, khả năng phản xạ hay xử lý tình huống của các bác tài trở nên nhạy và an toàn hơn – điều có thể làm không ít người ngạc nhiên.
8. Music Giúp Não Tiếp Thu Nhanh & Ghi Nhớ Tốt Hơn
Các nhà khoa học đã khám phá ra rằng music có tác dụng nâng cao khả năng tiếp nhận và lưu giữ thông tin của bộ não, song điều đó tùy vào mức độ yêu thích mà chúng ta dành cho bản nhạc? Tiểu thuyết gia lừng danh người Mỹ Jodi Picoult nhận định “Âm nhạc là ngôn ngữ của bộ nhớ”.
9.Âm Nhạc Giúp Bệnh Nhân Thư Giản Trước / Sau Phẩu Thuật
Các nhà nghiên cứu đã chứng minh rằng nghe nhạc trước giờ phẩu thuật có tác dụng xua tan phần nào nỗi lo ngự trị trong mỗi bệnh nhân. Đặc biệt, với những ai vừa trải qua phẩu thuật tim, việc làm này cũng là liều thuốc tuyệt diệu – giúp lấy lại sự hưng phấn và lạc quan cần thiết.
10. Music Giúp Làm Giảm Cơn Đau
Nghiên cứu tại đại học Drexel ở Philadelphia cho biết, âm nhạc làm giảm cơn đau hữu hiệu hơn so với các giải pháp thường thấy ở những bệnh nhân ung thư.
11. Âm Nhạc Mang Lại Những Tác Dụng Khả Quan Với Bệnh “Mất Trí Nhớ”
Tổ chức phi lợi nhuận Music & Memory được ra đời nhằm hỗ trợ những người không may mắc phải bệnh Alzheimer (chứng mất trí) nhớ lại “mình là ai” bằng liệu pháp để họ nghe những bản nhạc yêu thích nhất. Kết quả thu được là vô cùng ấn tượng.
12. Music Giúp Tăng Khả Năng Khôi Phục Ở Những Người Mắc Bệnh Đột Qụy
Trường đại học Helsinki đã tiến hành nghiên cứu và kết luận rằng các bệnh nhân đột quỵ dành ra 2 giờ mỗi ngày để lắng nghe những bài hát yêu thích (do chính họ chọn) có dấu hiệu khôi phục rõ nét hơn nhiều so với số khác chỉ nghe thính thư (audio books).
13. Âm Nhạc Giúp Phát Triển Trí Thông Minh Ngôn Ngữ
Chỉ mất một tháng tham gia những giờ học âm nhạc (lời, nốt nhạc, giai điệu), nhóm trẻ em thuộc độ tuổi từ 4 đến 6 được các chuyên gia của đại học York kết luận là có sự phát triển đáng kể về ngôn ngữ. Nghiên cứu viên Sylvain Moreno chỉ ra rằng bài tập luyện music đem lại hiệu ứng cực kỳ ngoạn mục, giúp nâng cao khả năng nhận thức và giải thích ngôn từ ở trẻ.
14. Music Giúp Tăng Chỉ Số IQ Và Hiệu Suất Học Tập
Ông Bono, một nhạc sĩ lừng danh đến từ Ái Nhĩ Lan quan niệm “Âm nhạc có sức mạnh thay đổi thế giới vì nó có thể đổi thay con người”. Nghiên cứu cho thấy, việc tham gia các bài học âm nhạc giúp tăng hiệu suất học tập cũng như chỉ số IQ ở trẻ.
15.Âm Nhạc Giữ Cho Trí Não Khỏe Hơn Khi Về Già
Một cuộc khảo sát về trí lực tuổi già cho thấy những người có trên 10 năm nghe nhạc đạt điểm cao hơn các nhạc sĩ với thâm niên nghề chỉ từ 1 đến 9 năm, cùng lúc số khác rơi vào nhóm điểm thấp nhất. “Âm nhạc đích thực là luồng thở của sự sống”, Yasmina Khadra – tác gia nổi tiếng người An gê ri chia sẻ.
CUỘC ĐỜI & SỰ NGHỊỆP CỦA NS NGUYỄN VĂN ĐÔNG 1932 - 2018
CUỘC ĐỜI & SỰ NGHỊỆPNHẠC SĨ NGUYỄN VĂN ĐÔNG 1932 - 2018
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông là một tên tuổi lớn của nền văn nghệ ở miền Nam Việt Nam và là tác giả của Chiều Mưa Biên Giới, Phiên Gác Đêm Xuân, Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp, Mấy Dặm Sơn Khê, Nhớ Một Chiều Xuân… và còn rất nhiều tác phẩm bất hủ khác được biết bao thế hệ khán thính giả yêu mến từ trước 1975 đến tận bây giờ.
Theo tin từ ca sĩ Giao Linh cung cấp cho tờ báo Thế Giới Nghệ Sĩ , ông đã trút hơi thở cuối cùng lúc 19 giờ 30 ngày 26/2/18 (nhẳm 11 tháng Giêng năm Mậu Tuất) tại bệnh viện Chợ Rẫy – Sài Gòn, hưởng thọ 86 tuổi.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông sinh ngày 15 tháng 3 năm 1932 tại Sài Gòn. Nói về cuộc đời và sự nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn văn Đông thì phải nhắc đến 2 khía cạnh đi liền với nhau: Binh Nghiệp và Âm Nhạc.
Về binh nghiệp , vào năm 1946, Ông tự ý xin gia nhập trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam. Đây là trường võ bị đầu tiên và lâu đời nhất của Việt Nam. Đó cũng là nơi đào tạo nhiều vị tướng lãnh tài ba của Quân Đội VNCH. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã trải qua 5 năm học ở ngôi trường này. Và chính tại đó ông đã được học nhạc và văn hóa với những giáo sư người Pháp có thực tài, những giảng viên của Viện Âm Nhạc quốc gia Pháp được cử về trường Thiếu Sinh Quân giảng dạy. Chính vậy mà nền văn hóa Tây Phương đã ảnh hưởng đến ông rất nhiều.
Trong thời gian ông theo học tại trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông là một thành viên của ban quân nhạc thiếu niên, khi mới 15 tuổi. Nhạc sĩ từng chia sẻ: “…Trường Thiếu Sinh Quân có riêng một đoàn quân nhạc trên 40 người có tầm vóc của người lớn, nhưng lại do chính những em thiếu sinh qưân chưa quá 16 tuổi đời cử hành nhạc, và do một giáo sư nhạc trưởng người Pháp chỉ huy. Đòan quân nhạc của chúng tôi có những nhạc sĩ tí hon có mặt trong những buổi lễ duyệt binh, diễu hành quan trọng một cách đường hoàng như các đoàn quân nhạc chuyên nghiệp người lớn”.
Trong đoàn quân nhạc tí hon này, ông sử dụng nhiều nhạc khí như: trompette, clairon, trống, chập chả, vv… Nhưng chuyên nghiệp hơn hết, là ông sử dụng đàn madoline và guitar Hawaiienne trong ban nhạc nhẹ của trường.
Nhờ sống trong một môi trường âm nhạc sôi động như vậy trong trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã có dịp học sáng tác từ những giáo sư người Pháp. Kết quả là ông đã viết được những ca khúc đầu tiên ở tuổi 16 như Thiếu Sinh Quân Hành Khúc, Tạm Biệt Mùa Hè… Những nhạc phẩm này đã được nhà trường chấp thuận cho phổ biến, và được rất nhiều bạn bè ưa thích. Ông cho biết gần 60 năm sau, khi ông gặp lại một số bạn bè, những người này vẫn còn thuộc nằm lòng những ca khúc này, và hát lại cho nhau nghe như những kỷ niệm khó quên của thời niên thiếu.
Trong suốt 5 năm theo học ở trường Thiếu Sinh Quân, ông luôn luôn đoạt giải giọng ca hay nhất toàn trường. Nhưng sau một thời gian gia nhập quân đội, Bộ Quốc Phòng đã chính thức cấm ông không được xuất hiện hát trên sân khấu và các nơi công cộng, vì các chức vụ do ông đảm nhiệm thời đó có thể gây ảnh hưởng không tốt cho quân đội.
Sau khi ra trường Thiếu Sinh Quân, ông gia nhập trường Võ Bị Sĩ Quan Vũng Tàu, tốt nghiệp năm 1952 với cấp bậc thiếu úy. Kế đó ông nắm chức vụ trung đội trưởng tại trường Võ Bị Đà Lạt, và tốt nghiệp năm 1953. Qua năm 1954, ông về trường Chiến Thuật tại Hà Nội để giữ chức vụ tiểu đoàn trưởng.
Trong hai năm 1955 và 1956, ông phục vụ tại Phân Khu Đồng Tháp Mười trong chức vụ trung úy Trưởng Phòng Hành Quân. Cũng trong thời gian này, ông kiêm nhiệm thêm chức vụ Trưởng Phòng 3 của Chiến Khu Đồng Tháp Mười do đại tá Nguyễn Văn Là làm chỉ huy trưởng, tham gia chiến dịch Thoại Ngọc Hầu do thiếu tướng Dương Văn Minh chỉ huy. Ông không sao quên được một kỷ niệm có lần tướng Minh đã đến bắt tay ông để tỏ lòng ngưỡng mộ tác giả của những ca khúc về đời lính chiến ngay tại mặt trận Chiến Khu Đồng Tháp. Và hình ảnh cái bắt tay này đã được in trên trang nhất của báo Chiến Sĩ Cộng Hoà.
Đến năm 1957, ông theo học khóa Chỉ Huy Và Tham Mưu tại Hawaii. Và cũng trong thời gian này ông cho ra đời nhạc phẩm “Nhớ Một Chiều Xuân”.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông cho biết dù ông được học nhạc chính quy, nhưng âm nhạc chỉ là nghề tay trái. Ông chọn binh nghiệp là nghề nghiệp chính. Từ cấp bậc thiếu úy, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông bước dần lên cấp bậc đại tá. Ông từng được nhận huy chương cao quí nhất của Việt Nam Cộng Hòa là Bảo Quốc Huân Chưong vào giữa thập niên 60.
Sau biến cố tháng 4 năm 75, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã kết thúc cuộc đời binh nghiệp của mình trong tăm tối bằng 10 năm tù cải tạo. Lúc đầu ông bị đưa đi tù cải tạo tại trại Suối Máu. Sau đó, ông bị chuyển về nhà tù Chí Hòa cho đến khi được trả tự do vào năm 1985. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông cho biết ông đã rất đau buồn vì không được nhìn thấy mặt thân phụ lần cuối trong thời gian ông ở tù cải tạo. Đúng như ông đã dự đoán cuộc đời thăng trầm của mình, bằng 2 câu kết của nhạc phẩm Chiều Mưa Biên Giới: “…Lòng trần còn tơ vương khanh tướng, thì đường trần còn mưa bay gió cuốn còn nhiều anh ơi…”.
Sau khi được trả tự do vào năm 1985, sức khỏe của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông không được mấy khả quan đến từ nhiều căn bệnh như đau bao tử, thấp khớp và nhất là cao huyết áp nên đã không còn cảm thấy hứng thú trong việc sáng tác ngoài một số bài viết trong khoảng hơn 30 năm nay. Ông không xin đi xuất cảnh theo diện H.O. Cho đến cuối đời, ông sống tại Phú Nhuận, Saigon cùng với gia đình.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông Ông đã từng nhiều năm hoạt động trong lĩnh vực âm nhạc ở Sài Gòn trước 1975. Từ thập niên 1950, ông nổi tiếng khi là Trưởng Đoàn văn nghệ Vì Dân với thành phần Ca nhạc sĩ tên tuổi như Mạnh Phát, Minh Kỳ, Hoài Linh, Thu Hồ, Quách Đàm, Minh Diệu, Khánh Ngọc, và các nghệ sĩ danh tiếng như Kim Cương, Vân Hùng, Ba Vân, Bảy Xê, Trần Văn Trạch, diễn viên điện ảnh Trang Thiên Kim… Ông đã tổ chức và điều khiển các chương trình Đại nhạc hội tại Sài Gòn và khắp các tỉnh của Việt Nam Cộng hòa.
Từ năm 1958, ông là Trưởng ban Ca nhạc Tiếng thời gian của Đài Phát thanh Sài Gòn, qui tụ những danh ca, nhạc sĩ danh tiếng như Lệ Thanh, Hà Thanh, Minh Diệu, Khánh Ngọc, Mạnh Phát, Thu Hồ, Quách Đàm, Anh Ngọc…
Ông còn là Giám đốc hãng băng đĩa nhạc Continental và Sơn Ca, cộng tác với những nhạc sĩ tên tuổi như Lê Văn Thiện, Văn Phụng, Nghiêm Phú Phi, Y Vân… Hai trung tâm này cho ra đời nhiều chương trình tân nhạc cũng như cổ nhạc gồm các vở Tuồng và Cải lương. Chính ông là người đã tiên phong thực hiện album riêng cho từng ca sĩ mà trước đó chưa từng ai làm. Ông đã thực hiện loạt băng nhạc Sơn Ca nổi tiếng trong đó có Khánh Ly với băng nhạc Sơn Ca 7, Thái Thanh và Ban Thăng Long – Sơn Ca 10, Lệ Thu – Sơn Ca 9, Phương Dung – Sơn Ca 5 và 11, Giao Linh – Sơn Ca 6, Sơn Ca – Sơn Ca 8… và một số album riêng cho Trịnh Công Sơn.
Nhiều sáng tác của ông viết về chủ đề người lính Miền Nam thời đó. Nhạc phẩm “Phiên gác đêm xuân” được ông viết vào đêm 30 Tết năm 1956 khi gác phiên ở khu 9 Đồng Tháp Mười. “Chiều mưa biên giới” ra đời năm 1956 và nổi tiếng qua tiếng hát của Trần Văn Trạch. Vào Năm 1961, ca khúc “Chiều Mưa Biên Giới” này đã được đài Europe No.1 và Ðài Truyền Hình Pháp thu âm, rồi thu hình với tiếng hát của nghệ sĩ Trần Văn Trạch đã gây tiếng vang lớn ở Âu Châu. Tại Việt Nam, chỉ trong vòng 3 tháng đã bán hết 60,000 bản nhạc lẻ, một con số kỷ lục thời đó. Cũng trong năm 1961, nghệ sĩ Trần Văn Trạch trình bày ca khúc Chiều Mưa Biên Giới tại “Ðại nhạc hội Trăm Hoa Miền Nam” với dàn nhạc của Ðài Truyền Hình Pháp thu “play back”.
Ông còn có nhiều bút danh khác như Phượng Linh, Phương Hà trên một số nhạc phẩm tình cảm như “Khi đã yêu”, “Thầm kín”, “Niềm đau dĩ vãng”, “Nhớ một chiều xuân”… Với bút danh Đông Phương Tử và Phượng Linh, ông đã viết nhạc nền và đạo diễn cho trên 50 vở tuồng, Cải lương nổi tiếng ở Miền Nam trước năm 1975 như Nửa đời hương phấn, Đoạn tuyệt, Tiếng hạc trong trăng, Mưa rừng…
Bây giờ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã rời xa cõi đời này. Nhưng những “khúc tình ca hàng hàng lớp lớp” mà ông đã viết sẽ sống mãi với thời gian. Vĩnh biệt người nhạc sĩ tài hoa với những dòng nhạc nhẹ nhàng sâu lắng, trác tuyệt.
Jimmy Thái Nhựt / SBTN
CÂU CHUYỆN PHÍA SAU NHỮNG CHIẾC HỘP QUẸT ZIPPO
CÂU CHUYỆN PHÍA SAU NHỮNG CHIẾC HỘP QUẸT ZIPPO
Hồi
còn trẻ, tôi rất thích sưu tầm của lạ. Tôi “mê” nhiều thứ, từ những bài
thơ tình thời tiền chiến đến những danh ngôn bất hủ; từ những con tem
đến từ khắp thế giới cho tới những
vỏ hộp quẹt cũ lẽ ra đã phải vất đi… Người Bắc gọi “hộp quẹt” là “diêm”
trong khi những chiếc “hộp quẹt máy” lại gọi là “bật lửa”.
Ở
miền Nam trong thời chiến tranh xuất hiện một loại hộp quẹt mang tên
Zippo. Thoạt đầu người ta không chú ý đến nó vì Zippo chỉ dùng trong
quân đội Mỹ. Zippo có thể được mua trong
PX (Post Exchange), một loại cửa hàng dành riêng cho các chú GIs
(Government Issues - vì lính Mỹ do chính phủ trang bị từ đầu đến chân),
tương tự như “quân tiếp vụ” của quân lực VNCH.

Hộp quẹt Zippo
Dần
dà hộp quẹt Zippo đi vào cuộc sống hàng ngày của người dân miền Nam, kể
cả những người không hút thuốc và các bà nội trợ. Đơn giản chỉ vì Zippo
còn được dùng để nhóm bếp củi,
bếp than hay lò dầu hôi. Mỗi lần bật nắp Zippo nghe tiếng “cắc” thật lạ
tai, nhưng riết thành quen. Chỉ nghe tiếng “cắc” là biết ngay có sự
hiện diện của Zippo!
Ngoài
đặc điểm “windproof” (chống gió), Zippo còn có thể giữ được ngọn lửa
trong mọi thời tiết nhờ thiết kế “chắn gió”. Khó có thể dập tắt một
chiếc Zippo đang cháy bằng cách thổi
vào ngọn lửa, tuy nhiên ngọn lửa sẽ dễ dàng tắt nếu bị thổi từ trên
xuống.

Bộ phận đánh lửa và bấc của Zippo
Cách
tốt nhất để dập tắt ngọn lửa Zippo là đóng nắp hộp quẹt, ngọn lửa sẽ
tắt vì thiếu oxy. Tuy nhiên, không giống các loại bật lửa khác, việc
đóng nắp không làm cắt nguồn nhiên liệu
cung cấp cho hộp quẹt.
Zippo
cháy bằng sợi bấc, được tẩm xăng và chứa trong phần thân của hộp quẹt.
Ngoài bấc, bên trong hộp quẹt còn có loại bông gòn đặc biệt thấm xăng,
phần chứa đá lửa chạy dài theo
thân có lò so và có một con ốc khóa trục phần đựng đá lửa.
Lớp trong thân của Zippo
“Nghề
chơi” Zippo cũng lắm công phu vì ngoài chiếc hộp quẹt nhà sản xuất còn
có những “phụ tùng” đi kèm với sản phẩm chính. Xăng dùng cho Zippo là
loại xăng đặc biệt, tương tự như
xăng máy bay, nên có ngọn lửa màu hơi xanh xanh. Nếu dùng xăng thường
sẽ có ngọn lửa màu vàng, đôi khi lại còn có khói.
Tôi
còn nhớ, thời thanh niên anh nào cũng có một chiếc Zippo, những người
háo thắng còn thi nhau bật hộp quẹt, hộp quẹt của anh nào không cháy sau
một lần đánh lửa thì coi như thua
và bị… “bắt xác”. Điều này có nghĩa là chiếc hộp quẹt đó trở thành vật
sở hữu của người thắng!
Zippo cháy với ngọn lửa pha chút màu xanh
Đá
lửa của Zippo được chế tạo với độ đánh lửa rất nhạy, chỉ cần một động
tác xoay bánh xe đánh lửa là bấc Zippo bắt tia lửa và hộp quẹt cháy
ngay, không đợi đến lần đánh lửa thứ hai.
Ngay
từ đầu thập niên 50 hãng Zippi đã đăng quảng cáo “Zip-A-Flint” là một
dụng cụ nạp đá lửa trong đó có 6 viên đá để người sử dụng Zippo nạp vào
hộp quẹt, mỗi lần một viên. Giá
vào thời đó, 6 viên đá lửa chỉ có 15 xu!
Quảng cáo đá lửa Zippo
Lịch
sử của Zippo cũng có nhiều tình tiết thú vị. George G. Blaisdell
(1895-1978), biệt danh “Mr. Zippo”, là người đã sáng lập Zippo
Manufacturing Company tại Bradfold, Pennsylvania,
vào năm 1932 và sản xuất chiếc hộp quẹt Zippo đầu tiên một năm sau đó.
Thực ra, Zippo chịu ảnh hưởng của một loại hộp quẹt của nước Áo về kiểu
dáng nhưng tên gọi Zippo được Blaisdell đặt ra nhại theo chữ “zipper” là
dây kéo, fermature!
Ý
tưởng sản xuất một chiếc hộp quẹt đến với Blaisdell thật tình cờ và
cũng bất ngờ. Đó là vào năm 1932, trong một buổi khiêu vũ Blaisdell thấy
một “quý ông” lịch lãm phải mất nhiều
lần mới châm lửa để hút thuốc với chiếc hộp quẹt xấu xí, cọc cạch.
Blaisdell
thấy điểm yếu của hộp quẹt là dễ tắt khi gặp gió. Thế là ông thuê một
góc trên tầng hai của một công ty với giá 10 đô la một tháng và cùng với
3 người thợ ông bắt đầu mày
mò để chế ra chiếc hộp quẹt mới. Tổng chi phí cho các dụng cụ là 260 đô
la, được coi là vốn ban đầu của công ty.
Bản vẽ thiết kế Zippo, ngày 3/3/1936
Ý
tưởng đầu tiên Blaisdell là tạo ra chiếc hộp quẹt nhỏ hơn, có thể nằm
gọn trong tay để người sử dụng có thể bật lửa bằng một tay. Quan trọng
hơn cả là bộ phận chắn gió được thiết
kế quanh chiếc bấc.
Chỉ
một tháng sau, 82 chiếc Zippo ra đời mang lại tiền lời 69,15 đô la sau
khi trừ các chi phí. Để tiếp thị sản phẩm mới, Blaisdell đưa ra chính
sách bảo hành: Công ty Zippo sửa chữa
mọi hỏng hóc mà không lấy một đồng. Zippo sau khi sửa còn được gửi qua
bưu điện trong vòng 48 giờ với một lời nhắn:
“Chúng tôi cảm ơn vì đã có cơ hội được phục vụ cho bật lửa của bạn”.
Một khi Zippo xuất xưởng luôn được
“Bảo hành trọn đời” (Lifetime guarantee), được quảng bá với khẩu hiệu “It works or we fix it for free” (Nó hoạt động hoặc chúng tôi sửa nó miễn phí). Hãng Zippo tự hào:
“Trong gần 75 năm, không một ai mất một xu nào để sửa chữa hộp quẹt Zippo, bất chấp tuổi thọ hay điều kiện của nó”.
George G. Blaisdell (1895-1978)
Zippo,
còn được bằng cái tên thân mật Yipee, trở nên phổ biến trong quân đội
Hoa Kỳ, đặc biệt là trong Chiến tranh Thế giới thứ hai, khi Công ty
thông báo tạm dừng việc sản xuất những
sản phẩm cho thị trường tiêu thụ trong nước và chỉ dành cung cấp cho
quân đội Hoa Kỳ. Chiếc hộp quẹt Zippo đã trở thành người bạn đồng hành
với các quân nhân Mỹ kể từ đó.
Điều
thú vị là Blaisdell chưa bao giờ đặt bút ký một hợp đồng chính thức nào
với quân đội Hoa Kỳ nhưng tại các PX ở nước Mỹ và nước ngoài luôn bầy
bán những chiếc Zippo cho các khách
hàng quân nhân và gia đình họ.
Cũng
có một số “huyền thoại” về Zippo. Chuyện kể một người lính ra trận bị
trúng đạn vào ngực nhưng anh ta không chết vì… viên đạn chỉ trúng vào
chiếc Zippo anh để trên túi áo! Điều
rõ ràng là tiếng “cách” khi bật nắp Zippo có thể dùng làm tín hiệu nhận
diện “bạn” cho đồng đội khi ở trên chiến trường vì chỉ lính Mỹ mới có.
Trong
thời Đệ nhị thế chiến, Zippo đã từng là một thứ quân nhu bắt buộc phải
có trong quân trang của binh sĩ Hoa Kỳ. Zippo cũng có mặt trong ba lô
của binh sĩ Mỹ trong cuộc chiến
Cao Ly hoặc trong cuộc chiến ở Thái Bình Dương.
Năm
1943, trong một bức thư gửi Blaisdell, Tướng Dwight D. Eisenhower, Tư
lệnh Tối cao Lực lượng Viễn chinh Đồng minh thời Đệ nhị Thế chiến, đã ca
tụng Zippo:
“Đó là chiếc hộp quẹt duy nhất lúc nào cũng cháy”. Ông Eisenhower sau này là Tổng thống thứ 34 của Hoa Kỳ từ năm 1953 đến năm 1961.
Một
nhân vật khác trên mặt trận Thái Bình Dương, Tướng Douglas MacArthur,
năm 1944 cũng không tiếc lời ca ngợi sự gắn bó của chiếc Zippo với cuộc
đời của quân nhân Hoa Kỳ:
“Đó là cả một công trình nghệ thuật mà tôi sử dụng liên tục trong suốt đời mình”.
Quân nhân Hoa Kỳ bên hình ảnh Zippo
Sau
Thế chiến II, Công ty Zippo bước vào sản xuất các loại hộp quẹt mang
nhiều logo của các công ty đặt hàng để quảng cáo. Việc sản xuất của
Zippo ngày một phát triển, năm 1988 Zippo
kỷ niệm chiếc hộp quẹt thứ 200 triệu xuất xưởng, năm 1996 đã có 300
triệu chiếc được tung ra thị trường, đến năm 2003 con số lên đến 400
triệu và năm 2012 có 500 triệu hộp quẹt Zippo có mặt trên khắp thế
giới.
Tuy
vậy, việc kinh doanh của Zippo không phải lúc nào cũng thuận lợi. Zippo
gắn liền với người hút thuốc nên khi việc hút thuốc trên thế giới giảm
sút vì những cảnh báo về sức khỏe,
doanh số của Zippo do đó cũng giảm theo. Từ việc bán ra 18 triệu chiếc
mỗi năm trong thập niên 1990, doanh số chỉ còn 12 triệu chiếc vào những
năm 2000.
Để
đối phó với tình trạng bất lợi này, Zippo phải sản xuất thêm các mặt
hàng khác cũng mang nhãn hiệu Zippo như bút máy, đồng hồ, dao bấm, quần
áo, nước hoa… Dĩ nhiên các sản phẩm
này không thể nào nổi tiếng như chiếc hộp quẹt Zippo đã một thời tung
hoành trên thị trường.
Hiện
nay giá bán lẻ một chiếc Zippo thấp nhất là 14,95 đô la và cao nhất là
15.620 đô la cho phiên bản bằng vàng 18K. Vào năm 2001, theo tạp chí
IUP, một kiểu Zippo 1933 được giao
dịch ở mức 18.000 đô la tại Tokyo. Trong dịp kỷ niệm 75 năm thành lập
(năm 2007), Zippo đã bán một chiếc đời 1933 gần như mới nguyên với giá
37.000 đô la.
Một chiếc Zippo mua tại Nhật
Tôi
còn nhớ, Sài Gòn xưa xuất hiện một nghề lạ lẫm: khắc trên hộp quyẹt
Zippo, khách hàng là những người lính Mỹ muốn lưu giữ kỷ niệm trong thời
gian phục vụ tại Việt Nam. Họ viết
những lời muốn khắc lên giấy và chỉ ít phút sau, tác phẩm trên hộp quẹt
đã hoàn thành.
Thợ
khắc có hai loại, hoặc khắc thủ công bằng tay hoặc bằng máy. Máy khắc
được chế tạo rất đơn giản chứ không phải khắc bằng tia laser như ngày
nay. Máy khắc hồi đó chỉ gồm những
thanh sắt nối với nhau thành một hình chữ nhật với 2 đầu: một đầu có
gắn mũi khoan để khắc trên hộp quẹt một đầu di chuyển trên các con chữ
đã xếp từ trước.
Trên
lề đường Lê Lợi có rất nhiều thợ khắc chữ không những trên hộp quẹt mà
còn trên thẻ bài, bút máy và các vật dụng khác. Một khúc của đường Lê
Lai hồi xưa cũng có nhiều kiosk nhận
khắc chữ, khắc hình. Xem ra nghề khắc làm ăn cũng khấm khá vì người ta
phỏng đoán có khoảng 200.000 bật lửa Zippo đã được lính Mỹ sử dụng tại
Việt Nam.
Thợ khắc thủ công
Đối
với nhiều người, sưu tầm hộp quẹt Zippo là một “hobby”, một cái thú vừa
tốn tiền nhưng cũng không kém phần thú vị như sưu tầm tem bưu chính.
Trong cái thú đó, nội việc sưu tầm
những hộp quẹt đã được sử dụng bởi các quân nhân Mỹ tham chiến tại Việt
Nam cũng đã thu hút sự quan tâm của giới sưu tập.
Phía
sau những chiếc Zippo luôn có nhiều chuyện để nhớ và những lời được
khắc trên hộp quẹt phản ảnh tâm trạng của người sở hữu. Một người lính
thuộc Lực lượng Đặc biệt (Special
Forces – Green Berret) khắc dòng chữ “Mess with the best… Die like the rest” (tạm dịch: “Sống với những người giỏi nhất… Chết như bao người khác”).
Một người thuộc đơn vị Thủy quân Lục chiến có một câu than thở:
“Đánh nhau ban ngày, làm tình ban đêm, say xỉn là sự lựa chọn, vào Thủy quân Lục chiến là sai lầm” (Fighter by day, lover by night, drunkard by choice, Marine by mistake). Hoặc nhái lời Tổng thống Kennedy về Tổ quốc:
“Ask not what your head can do for you but what you can do for your head”, tạm dịch là: Đừng hỏi đầu óc có thể làm gì cho bạn nhưng hãy hỏi bạn đã làm gì cho đầu óc của mình).
Những chiếc Zipppo khắc những dòng kỷ niệm về chiến tranh tại Việt Nam
Một câu nói có phần “khát máu” như trong vụ Mỹ Lai lính Mỹ đốt nhà thường dân vô tội:
“Hãy để ta thắng ngươi bằng trái tim và tâm hồn mình, hoặc ta sẽ thiêu rụi cho tới từng túp lều đáng nguyền rủa của ngươi” (Let me win your heart and mind or I’ll burn your god damn hut down)
Tình tứ nhưng cũng không kém phần bi thảm có câu:
“Who ever may rend this will see that there is no other but one girl
for me and her loverly name is Beverly Dennington: I love her very
much”. Người chủ chiếc hộp quẹt này tưởng tượng có một ngày ai đó gửi lại chiếc hộp quẹt này khi anh đã chết cho một
cô gái tên Beverly Dennington và lời trăn trối cuối cùng: Tôi yêu nàng rất nhiều!
Ngổ ngáo hơn có một thông điệp trên hộp quẹt:
“Khi tôi chết hãy chôn tôi nằm sấp, để cả thế giới này có thể hôn vào mông tôi” (When I die, bury me face down so the whole world can kiss my ass)!
Một thông điệp ngổ ngáo
Một cựu chiến binh Mỹ đã từng tham gia chiến tranh Việt Nam tâm sự:
“Chiếc Zippo thực sự là bức tranh tái hiện một cách chân thật những
tâm trạng và cảm xúc của người lính. Chúng cũng có thể là di vật cuối
cùng người lính trước khi tử trận. Giờ đây, đối với nhiều người, chiếc
hộp quẹt Zippo sẽ là một kỷ niệm vô giá của quá
khứ”.
Nguyễn Ngọc Chính
Sunday, 25 February 2018
PHẦN 1 - MỪNG XUÂN MẬU TUẤT NGÀY 24.02.2018 - NHÓM ĐHST
MỪNG XUÂN MẬU TUẤT 2018 - NHÓM ĐỒNG HƯƠNG SÓC TRĂNG
TẠI NHÀ HÀNG GOLDEN PALACE , CABRAMATTA - NGÀY 24.02.218
NHÓM ĐỒNG HƯƠNG SÓC TRĂNG MỪNG NĂM MỚI LẦN THỨ 3
MỪNG XUÂN MẬU TUẤT 2018 - NHÓM ĐỒNG HƯƠNG SÓC TRĂNG
TẠI NHÀ HÀNG GOLDEN PALACE , CABRAMATTA - NGÀY 24.02.218
PHOTO BY KIM CHI & VĨNH CƯỜNG
Subscribe to:
Posts (Atom)






















































































