Chung Một Mái Nhà - Duyên Dáng Bolero 2018, Tập 7 / 1:21:59
Labels
- ÂM NHẠC (7)
- BÀI VIẾT (121)
- GIA CHÁNH (190)
- HÌNH ẢNH (204)
- LÀM ĐẸP (10)
- LỊCH XUÂN (4)
- LỜI CỔ NHẠC (8)
- MẸ0 VẶT (32)
- MỤC LỤC LINKS (1)
- NGÂM THƠ (8)
- PHÂN ƯU (6)
- PHIM TRUYỆN (58)
- PHÓNG SỰ (80)
- PPS (148)
- SỨC KHOẺ (286)
- SƯU TẦM (549)
- THƠ (414)
- THỜI TRANG (3)
- TỒNG KẾT (1)
- TRUYỆN NGẮN (221)
- TUỲ BÚT (3)
- VĂN NGHỆ (40)
- VIDEO (9)
- VIDEO HÌNH (2)
- VUI CƯỜI (47)
- YOUTUBE (217)
Sunday, 27 May 2018
THỜI GIAN THỜI GIAN ĐANG ĐI QUA ( Trần Vấn Lệ )
THỜI GIAN THỜI GIAN ĐANG ĐI QUA
Em nói... Bây giờ em tuổi lớn
Chân tê, tay mỏi, khớp xương đau
Em cầm cái lược, em buông xuống
Tóc biếc còn mô! Đã bạc đầu!
Em nói... Bây giờ khô cả mắt
Tóc không còn mướt nữa anh ơi
Mà kìa, em nói em khô mắt
Sao lạ lùng chưa - nước mắt rơi?
Cái tuổi Xuân xanh, chừ tuổi Hạc
Em dang tay thử... chẳng là chim
Đại dương trước mặt là sân lá
Trời bỗng bao la... bát ngát trời!
Anh ngó con sông, sông vẫn vậy
Vẫn là con nước chảy hồi nao
Em mười bảy tuổi, em không lớn
Anh một tình em, nói thế nào?
Em nói, nói đi, em cứ nói
Còn anh không nói, chỉ hôn em
Hôn từ con mắt, đuôi con mắt
Hôn tới vô cùng một chỗ quên!
Em nói mai em đi Hà Nội
Em đi mua lụa ở Hoàng Liên
Em trùm khăn lụa em che gió
Anh ở nhà nhen, anh nhớ em!
Ờ nhỉ... mùa Thu đang ngấp nghé
Thời gian đang sắp tuổi vàng mơ...
Anh hôn em chỗ anh quên lửng
Nước lặng lờ trôi con sông Thơ!
Trần Vấn Lệ
NÊN CẨN THẬN KHI XỬ DỤNG MỸ PHẨM
Hiện nay, tại các chợ, siêu thị, cửa hàng... mỹ phẩm được bày bán với rất nhiều loại và nhãn hiệu mà theo như quảng cáo thì loại nào cũng làm “da trở nên đẹp mịn màng”, “da trắng sáng, tẩy tế bào chết”... Người tiêu dùng, nhất là nữ giới thường không biết da mình hợp với loại mỹ phẩm nào nên cứ nghe người bán quảng cáo, bạn bè giới thiệu là mua về xài thử. Hậu quả là có
người bị dị ứng do mỹ phẩm: ngứa, phát ban mụn trứng cá, chàm, tăng sắc tố da, rối loạn về tóc, móng hay phản ứng toàn thân.
Có rất nhiều dạng mỹ phẩm săn sóc da: sản phẩm chống lão hóa, rửa, giữ ẩm, chống nắng, làm sáng da, bong sừng, làm ngăm da, cạo râu, tẩy lông, trang điểm, chăm sóc tóc, móng. Mỗi dạng gồm nhiều chủng loại, nhãn hiệu. Do đó, khi quyết định sử dụng mỹ phẩm, bản phải được khám, tư vấn để xác định da mình thuộc loại da nhờn, khô hay nhạy cảm và thích hợp với loại mỹ phẩm nào nhằm tránh bị dị ứng.
Những dấu hiệu khiến da bị lão hóa: nếp nhăn, đốm nâu, tàn nhang, sần nhám, mất sự hồng hào. Nguyên nhân là do thay đổi nội tiết, gien di truyền, gió, bụi, hóa chất, tia cực tím, phơi nắng... Vì thế, khi sử dụng bất kỳ sản phẩm nào để cải thiện làn da bạn cần hỏi bác sĩ, chuyên viên tư vấn về một số tác dụng phụ của chúng.
Nổi bật trong việc tạo thêm dinh dưỡng vào mỹ phẩm là các vitamin thoa nhưng giá trị thực tế còn nhiều bàn cãi. Vitamin A và C nhạy cảm với ánh sáng và không ổn định trên da. Vitamin E tan trong dầu không dễ thấm qua da. Do vậy, tốt nhất là nên dự trữ, bổ sung nguồn vitamin trong cơ thể nhằm tạo sức sống cho làn da thông qua chế độ ăn uống hàng ngày. Vitamin E có trong: rau, đậu, bắp, bột mì, thịt. Vitamin C trong rau, trái cây chín có chứa chất chua.
Dị ứng với mỹ phẩm
Thông thường, phản ứng dị ứng do mỹ phẩm là ngứa. Người sử dụng cần lưu ý những nguy cơ, tác dụng phụ có thể xảy ra sau đây khi sử dụng mỹ phẩm:
+ Sản phẩm chống lão hóa gây khô da, nóng rát, đỏ da...
+ Sản phẩm rửa gây ngứa, viêm da tiếp xúc, da khô, sần sùi; nguyên nhân do chất sát trùng, chất bảo quản.
+ Sản phẩm cạo râu: cream hoặc gel cạo râu dùng làm mềm, ướt râu để giảm cọ xát do lưỡi lam cạo gây ra. Mùi thơm còn lại sau khi cạo trên da làm tăng khả năng nhạy cảm ánh sáng.
+ Sản phẩm tẩy lông không nên dùng khi da bị bong tróc hay có vết thương.
+ Mỹ phẩm trang điểm: màu sắc dùng trong trang điểm đôi khi gây phản ứng phụ, nhất là màu sậm. Son môi, phấn nền có thể gây ngứa. Mascara có thể gây viêm mí mắt. Tuy nhiên, viêm da tiếp xúc dị ứng do mỹ phẩm trang điểm chiếm tỷ lệ nhỏ.
+ Sản phẩm chăm sóc tóc: dầu gội và dầu xả chỉ tiếp xúc với da thời gian ngắn nên thường không gây phản ứng viêm da tiếp xúc nhưng thành phần của chất bảo quản gây viêm da tiếp xúc dị ứng đối với người sử dụng và gây phản ứng dị ứng ở bàn tay người thợ làm tóc. Thuốc uốn tóc dùng không thích hợp gây tổn thương tóc và viêm da kích thích cấp tính.
+ Sản phẩm săn sóc móng: thuốc sơn móng tay gây viêm da tiếp xúc dị ứng. Vị trí bị dị ứng thường gặp ở mặt, mí mắt, hai bên cổ, miệng mà không thấy ở tay và ngón tay.
Bên cạnh những lợi ích mỹ phẩm mang lại thì phản ứng dị ứng do mỹ phẩm cũng khá nhiều. Vì vậy, khi sử dụng mỹ phẩm cần thận trọng để đảm bảo sự an toàn cho da và đạt hiệu quả mong muốn.
GỞI CÁC BẠN THÍCH ĐỌC SÁCH
GỞI CÁC BẠN THÍCH ĐỌC SÁCH
Thời chúng tôi còn học Trung học, tức dưới thời Tổng thống
Ngô Đình Diệm, sách tiếng Việt ít nên muốn thi đậu bắt buộc phải dùng sách tiếng Pháp, như Toán hình học, Toán đại số, Toán vật lý… Học lớp Đệ tứ (lớp 9 bây giờ) mà làm hết cuốn Toán Hình học và Đại số của Réunion de Professeurs gồm 1.144 bài thì nhất, đi thi trung học chắc ăn như bắp.Thời ấy các tiệm sách lớn như Khai Trí chẳng hạn không có nhân viên bảo vệ mặc đồng phục ngồi gác ở cửa như bây giờ, mà có các nhân viên giả làm khách hàng, trông nom, ngăn chặn những người muốn ăn cắp sách.
Buổi sáng hôm ấy, cậu học sinh này cứ lang thang mở coi hết cuốn này đến cuốn khác ở chỗ các giá sách tiếng Pháp.. Việc lấm lét nhìn tới nhìn lui của cậu bé khiến nhân viên trông coi khu sách tiếng Pháp nghi ngờ. Lúc cậu đi ra, họ giữ lại, sờ ngực áo cậu và lôi ra một cuốn Toán Hình học và Đại số của Réunion de Professeurs quý giá đã nói ở trên.
– Tại sao cậu ăn cắp sách?
Cậu bé tái mặt không nói nên lời. Chiếc phù hiệu trên ngực áo cậu cho biết cậu học trường Pétrus Ký, một trong bốn trường trung học công lập lớn nhất rất nổi tiếng tại Sài Gòn lúc bấy giờ: Gia Long, Trưng Vương, Pétrus Ký, Chu Văn An.
– Hừ, học sinh trường Pétrus Ký mà ăn cắp sách! Tôi gọi cảnh sát đến bắt để cậu chừa cái thói đó đi!
Họ lôi cậu bé tới chỗ quầy thâu tiền của cô thâu ngân viên, nhờ cô giữ cậu giùm rồi đi gọi cảnh sát. Cậu bé sợ hãi khóc như mưa như gió:
– Lạy chị, nhà em nghèo không có tiền mua sách, chị nói với chú ấy tha cho em đừng gọi cảnh sát…
Cậu bé khóc quá khiến cô thâu ngân viên cũng thấy mủi lòng:
– Ba má em làm gì mà nghèo?
– Ba em chết, má em quét chợ An Đông…
– Mẹ quét chợ An Đông mà con học Pétrus Ký? Em học đến đâu rồi?
– Dạ thưa quatrième année. Chị tha cho em, nếu cảnh sát bắt, đưa giấy về trường em bị đuổi học tội nghiệp má em…
– Các em quen với tiếng Pháp lắm phải không?
– Dạ.
– Bởi vậy nên mới lấy trộm sách Pháp. Bằng bấy nhiêu mà đã học lớp Đệ tứ, sắp thi Trung học là giỏi lằm. Nhưng chú ấy đã đi gọi cảnh sát thì biết làm sao…
Cậu bé sợ quá lại khóc…
Từ đầu đến giờ có một ông đã lớn tuổi, ăn mặc lịch sự vẫn đứng theo dõi câu chuyện. Thấy cô thâu ngân nói thế, ông bảo cô ta:
– Thôi được, cuốn sách giá bao nhiêu để tôi trả tiền. Học trò nghèo mà, lấy một cuốn sách, lỡ bị đuổi học tội nghiệp…
Cô thâu ngân viên chưa biết giải quyết thế nào thì đúng lúc đó ông Nguyễn Hùng Trương, chủ nhà sách mà mọi người vẫn gọi là ông Khai Trí, từ ngoài đi vô. Thấy chuyện lạ, ông dừng lại hỏi chuyện gì. Cô thâu ngân viên thuật lại sự việc và ông khách cũng đề nghị trả tiền như ông đã nói với cô thâu ngân. Ông Khai Trí cầm cuốn sách lên coi sơ qua rồi nói:
– Phải học trò giỏi mới dùng tới cuốn sách này chứ kém không dùng tới. Cám ơn lòng tốt của ông nhưng để tôi tặng cậu ta, không lấy tiền và sẽ còn giúp cậu ta thêm nữa…
Ông trao cuốn sách cho cậu bé, thân mật vỗ vai khuyên cậu cố gắng học hành rồi móc bóp lấy tấm danh thiếp, viết vài chữ, ký tên và đưa cho cậu:
– Từ nay hễ cần sách gì cháu cứ đem danh thiếp này đến đưa cho ông quản lý hay cô thâu ngân, cô ấy sẽ lấy cho cháu. Ngày trước bác cũng là học sinh trường Pétrus Ký mà…
Ông bắt tay, cám ơn ông khách lần nữa rồi đi vào trong.
Ba năm sau, nghe nói cậu bé đậu xong Tú tài phần II, được học bổng du học nước ngoài, hình như sang Canada.
Thời gian qua đi. Một năm sau biến cố lịch sử 1975, nhà sách Khai Trí bị tịch thu, mới đầu người ta đặt tên là nhà sách “Ngoại văn”, sau đó đổi thành nhà sách “Fahasa” (viết tắt của 3 chữ “Phát hành sách”), hiện nay lại đổi lần nữa thành nhà sách “Sài Gòn”.. Hồi ấy nhà sách Khai Trí là nạn nhân của nạn hôi của, đốt phá, sách vở tung toé khắp nơi từ trong nhà sách ra ngoài đường, nhiều người đã chính mắt chứng kiến cảnh ấy trong nỗi bất lực… Kho sách 60 tấn bị tiêu hủy.
Ông Khai Trí bị đi cải tạo vì tội “biệt kích văn nghệ”. Sau khi được thả, ông sang định cư bên Hoa Kỳ. 10 năm sau, ông ở Mỹ về Việt Nam một lần nữa, mang theo hy vọng làm được một chút gì cho đất nước. Ông đã mang về 2.000 đầu sách để tiếp tục làm văn hoá. Sách bị tịch thâu với lý do: in trước 75. Phần lớn sách bị tịch thâu là các loại sách Học Làm Người, báo chí quý hiếm trước 1954, như bộ Loa rất nổi tiếng.. Sách ông mang về ai cũng biết là sách về giáo dục, sách hiền, sách tốt cả. Mà dại gì ông mang sách dữ, mà làm gì kiếm ra đâu được sách dữ. Nó chỉ có một cái tội: Tội đã in trước 1975…Ông đau lòng vì sách, ôm đơn đi kiện. Kết cục chẳng đi đến đâu. Ông buồn bã nói:
– Chắc… năm 3.000 thì họ trả…
Ông mất năm 2005 tại Sài Gòn. Trước khi ông mất, người ta đã “không quên” đặt tên ông cho một con phố nhỏ (!?!). Một buổi chiều, người ta thấy một “ông già” khoảng ngoài 70 tuổi, ăn mặc theo lối Việt kiều, đứng ngắm trước cửa nhà sách Sài Gòn với nét mặt buồn buồn rồi bước vào hỏi thăm các cô bán sách về ông Khai Trí, các cô nói hình như ông đã mất cách đây đến hàng chục năm. “Ông già Việt kiều” lại ra đứng ngắm trước cửa tiệm sách hồi lâu, lấy khăn giấy lau nước mắt, chắp tay hướng lên trên trời khẽ vái ba vái rồi đi. Không ai biết ông ta là ai cả…
Sunday, 20 May 2018
NHỮNG CHUYỆN RẤT NGẮN... NHƯNG RẤT BUỒN...
NHỮNG CHUYỆN RẤT NGẮN... NHƯNG RẤT BUỒN...
1- Nồi cá bống kho tiêu
Ba mươi tuổi đầu, lận đận chiến chinh, chưa kịp lấy vợ thì trời sập. Đi tù. Mẹ thăm nuôi 6 tháng một lần. Quà chỉ có nồi cá bống kho tiêu và nước mắt thương con. Được 3 năm thấy mẹ già đi, tóc bạc phơ. Thương mẹ, hắn bảo mẹ đừng lên thăm nữa. Nhưng đến kỳ thăm lại đi ra đi vào, trông ngóng mẹ. Suốt hai năm không thấy mẹ lên thăm.
Được tha, về nhà mới hay khi mẹ về gặp mưa bị cảm nặng trong lần thăm nuôi sau cùng và đã qua đời hai năm rồi. Giỗ mẹ, hắn đi chợ mua cá bống về kho tiêu. Giỗ xong bưng chén cơm và đĩa cá bống kho tiêu cúng mẹ xuống ăn, hình như có vị mặn của nước mắt.
2- Tình đầu
Mười tám tuổi, yêu tha thiết, tỏ tình. Nàng chu mỏ: học trò, nhỏ xíu, bày đặt. Hai mươi hai,Thiếu úy Sư Đoàn 18, về phép đến thăm ,nàng lạnh lùng.
Sợ làm góa phụ lắm. Hai mươi sáu, Đại úy Trưởng khối CTCT Trung Đoàn. Khó chết rồi, xin bỏ trầu cau. Nàng ậm ừ để suy nghĩ lại đã. Tháng 4/75 chạy giặc, lạc mất nhau.
Ở tù ra, gặp lại. Nàng đã có chồng, hai con. Buồn và mặc cảm, thôi cứ ở vậy không lấy ai. Ba mươi năm sau , lận đận quê người, gặp lại. Nàng chồng chết, các con trưởng thành ra ở riêng. Mừng rơn, mời nàng đi ăn cơm tối nhà
hàng. Tỏ tình. Nàng thẳng thừng: già rồi bận bịu nhau làm gì, ở một mình cho khỏe.
3- Hai chị em
Chị quen anh Hân, trung úy phi công. Anh đến nhà chơi, thấy em gái quấn quít Hân, chị nhường. Hai người tổ chức đám cưới, chị gom hết tiền để dành tặng đôi vợ chồng mới.
Em có thai đứa con đầu lòng được 6 tháng thì Hân đi tù cải tạo. Chi thương em đang có con dại, thay em đi ra Bắc thăm nuôi Hân. Con được hai tuổi, em đi buôn hàng chuyến, lỡ có thai với người tài xế. Chị tiếp tục đi thăm, dối Hân em dẫn con đi vượt biên rồi. Thấy Hân mừng cho tương lai vợ con mình, chị xấu hỗ, tủi thân ,âm thầm khóc lặng lẽ trên chuyến tàu lửa từ Hà Nội về lại Sài Gòn.
Hân về, biết sự thật. Buồn, dẫn con gái đi vượt biên. Nghe tin hai cha con chết trên biển, chị lập bàn thờ. Lấy tấm hình Hân đứng bên cạnh chiếc máy bay phản lực F5 Hân tặng chị hồi mới quen rọi lớn ra, bỏ vào khung đặt lên bàn thờ, chị khóc gọi Hân ơi…
4- Trả hiếu
Thằng Út đói bụng, tìm Lan. Chị ơi nấu cho em gói mì.Từ sáng đến giờ hai chị em chưa ăn gì cả. Nhà hết mì gói ăn liền lại hết cả gạo.
Lan dỗ dành, ba đi thồ về thế nào cũng mua bánh mì cho em. Trời tối dần vẫn không thấy ba về, Lan dẫn em ra đầu hẽm nơi anh Tư sửa xe gắn máy, ngồi đợi. Tư và Lan thương nhau đã hơn hai năm. Tư đang cố dành dụm ít tiền để sang năm làm đám cưới. Trời tối hơn, chú Bảy xe thồ chạy về báo tin ba bị xe đụng gãy chân rồi. Bệnh viện đòi 5 triệu mới chịu bó bột.
Lan về nhà thay áo, chạy vội ra nhà dì Năm đầu phố. Dì ơi con bằng lòng. Đêm bán trinh cho ông Đài Loan, Lan khóc lặng lẽ. Anh Tươi, cho em xin lỗi…
5- Khói thuốc
Năm thứ hai ở Đại học CTCT Đà Lạt, Duy quen Trinh ,học năm thứ nhất ở Đại học Chính Trị Kinh Doanh. Hai đứa yêu nhau tha thiết, thề hẹn sống chết với nhau. Tốt nghiệp, Duy về Sư Đoàn 5 bộ binh, hành quân liên miên Bình Dương, Bình Long, Phước Long. Đêm hành quân giăng võng nằm trong rừng cao su Đồng Xoài, Duy mơ có dịp về phép Đà Lạt, cùng Trinh tay trong tay dạo khắp Thành Phố Sương Mù, rồi vào Cà phê Tùng gọi một gói thuốc Capstan, một tách cà phê sữa, một ly sữa đậu nành nóng, cho ấm.
Trinh ra trường về nhà ba mẹ ở Sài Gòn. Duy xin phép thường niên được 7 ngày, ghé thăm. Trinh báo tin ba mẹ gả em cho anh giám đốc Trung Á ngân hàng. Cưới xong chắc em cũng vào làm ở đó luôn cho tiện. Mẹ bảo em hãy quên ông Trung úy đó đi.
Hai tháng sau Duy bị thương về nằm Tổng Y Viện Cộng Hòa. Anh lính đơn vị cử đi theo chăm sóc chạy về báo tin hôm nay đám cưới cô Trinh, thấy nhà trai tới với nhiều xe hơi sang trọng lắm.
Duy chống nạng ra ngồi trước hiên, châm điếu thuốc. Thẩm quyền! bộ ông đang khóc đó hay sao? Không phải đâu, chỉ là khói thuốc lá cay cay làm chảy ra nước mắt…
6- Chồng xa
Tin vào chủ trương của lãnh đạo ủy ban nhân dân huyện, cha Hạnh bỏ lúa đổi sang nuôi tôm xuất khẩu.Vay của ngân hàng nhà nước 3 tỷ bạc. Tôm chết trắng ruộng, lỗ nặng. Đến hạn trả nợ, không trả được bị ngân hàng hăm tịch thu nhà.Vịnh, em trai đang học lớp 10 muốn bỏ học đi làm thuê. Hạnh khuyên em cứ tiếp tục học lên đại học, mong sau nầy đổi đời. Nợ nần của gia đình để chị lo.
Nuốt nước mắt vào lòng, Hạnh lên Sài Gòn tìm mối lấy chồng Đại Hàn. Được ba tháng chị gọi phôn về thăm Vịnh, dặn dò em cố gắng học và chăm sóc cho cha.
Tiếng chị nghèn nghẹn như đang khóc. Thương chị, Vịnh nghẹn ngào hứa vâng theo lời chị dặn dò. Hai tuần sau, tòa lãnh sự Đại Hàn mời gia đình đến nhận bình đựng tro cốt của Hạnh. Họ giải thích tại chị nhảy lầu tự tử…
Trên chuyến xe đò từ Sài Gòn về Long Xuyên, xe chạy qua những cánh đồng lúa bạt ngàn tận chân trời, Vịnh thút thít khóc gọi chị Hai ơi…
Subscribe to:
Posts (Atom)










