Labels
- ÂM NHẠC (7)
- BÀI VIẾT (121)
- GIA CHÁNH (190)
- HÌNH ẢNH (204)
- LÀM ĐẸP (10)
- LỊCH XUÂN (4)
- LỜI CỔ NHẠC (8)
- MẸ0 VẶT (32)
- MỤC LỤC LINKS (1)
- NGÂM THƠ (8)
- PHÂN ƯU (6)
- PHIM TRUYỆN (58)
- PHÓNG SỰ (80)
- PPS (148)
- SỨC KHOẺ (286)
- SƯU TẦM (549)
- THƠ (414)
- THỜI TRANG (3)
- TỒNG KẾT (1)
- TRUYỆN NGẮN (221)
- TUỲ BÚT (3)
- VĂN NGHỆ (40)
- VIDEO (9)
- VIDEO HÌNH (2)
- VUI CƯỜI (47)
- YOUTUBE (217)
Saturday, 12 March 2022
LỜI TRÁCH MUỘN-MÀNG... - ( Nguyễn-Tư )
LỜI TRÁCH MUỘN-MÀNG...
*Je t’aime parce que je t’aime/Tôi
yêu em bởi vì tôi yêu em... (trong phim)
Nếu,
cuộc đời này,
còn có kiếp sau,
dù em muốn trốn tôi,
nép mình trong xó-xỉnh nào đi nữa,
thì tôi cũng lặn-lội,
trầu cau,
xin em về…!?
Để,
đền vào những thua-thiệt,
mà kiếp trước,
tôi đã lỡ vay chán-chê,
gồng mình qua sông nín thở,
ê-chề bấy nay…!
Em cứ bảo tôi:
sao hồi nớ thấy dáng em qua cầu,
áo hồng bay phất-phơ trong nắng ,
lại cứ ngồi nhìn theo…?
Anh chả chịu ới lên một tiếng,
cho lòng em vui,
như cơn gió reo,
biết đâu nhờ vậy,
mình lại có bến neo cuộc đời…?!!
Anh cứ ngồi im như rứa,
nơi vỉa hè Café của quán bên đường,
và nhả khói lặng-lờ...
kể cả ngay khi vào lớp học sau đó,
anh cũng chả bao giờ nhắc qua…!?
Lại cứ đùa dai,
với mấy đứa khác lân-la,
còn phê trong học-bạ rằng,
em “học dở",
mới là thù lâu…!?
Cũng chỉ vì rứa,
nên em có biết chi mô,
sau nì mới vỡ lẽ,
thì đời đã nỡ xô tụi minh,
mỗi đứa một phương,
lầm-lỡ đường tình,
ôm riêng với những khắc-khoải,
hiện hình từng đêm…!!
Nghe bao tiếc thương,
ùa về rất khẽ và êm,
dù dường như,
đôi khi cũng thấp-thoáng,
dòng lệ tủi,
ở bên trời nào…!?
Tôi nhắc lại:
nếu đời này mà có kiếp sau,
thế nào tôi cũng trầu cau,
xin em về…
dù trời có sập,
tôi vẫn cứ lội sơn-khê,
cho đến khi nào,
thấy lòng tôi ấm lại,
nguyện-thề mới xong...!?
*Nguyễn-Tư
Tuesday, 1 March 2022
VỘI BỎ NGANG ĐỜI...( Nguyễn-Tư )
VỘI BỎ NGANG ĐỜI...
*Gửi Mai và vọng hương-linh Tâm (NT)
Nghe tin em bỏ ngang đời,
Lòng tôi chùng xuống đứng ngồi không yên…!
Chúng mình “thầy giáo” đảo-điên,
Qua đây lỡ vận chả kiêng nghề gì!!?
Em cầm tay lái Taxi,
Chạy rong kiếm khách... đôi khi tủi lòng…?
Tôi đành may vá lòng-vòng.
Áo quần, vải-vóc nhà trong, nhà ngoài...
Thay cho phấn trắng thủa nào,
Giờ nghe tiếng máy lào-xào bên tai…
Bụi vải dị-ứng dài-dài,
Lỗ mũi ngứa-ngáy gãi hoài chán-chê!
Có đêm chả được ngủ-nghê,
Làm hết hàng mới lãnh về, phải giao…!
May xong vác lên lầu cao,
Còng lưng cõng những đống bao đồ đầy…!
Nguyễn-Du, Socrate... vụt bay,
Chỉ còn hổn-hển thế này... hay sao ?
Nghề gì vất-vả... ôi chao!
Vậy mà, một sáng hôm nao bất ngờ...
Đưa khách xong từ bao giờ,
Bỗng dưng em đến lặng-lờ thăm tôi…
Chả hẹn-hò gì lôi-thôi,
Đột-xuất kiểu vậy... lại vui hơn nhiều!
Hàn-huyên suốt buổi bùi-ngùi,
Anh em to nhỏ những điều riêng tư ….
Rồi - đời đổi hưởng phiêu-du.
Tôi đi biền-biệt giống như thủa nào…?
Vì thế, mình ít gặp nhau.
Ngoại trừ bức “Cõi riêng”... trao một lần...
Để làm kỷ-vật ân-cần,
Tấm lòng huynh-đệ tình thân như là…
Những tưởng mạnh giỏi thôi mà…!
Đâu ngờ tin dữ hôm qua sững-sờ:
Em đi, biết chả bao giờ,
Có ngày trở lại bến-bờ... thăm tôi!?
Sao mà, vội bỏ ngang đời,
Thôi thì, xin hãy cuối trời thênh-thang...
*Nguyễn-Tư
*Ghi chú: bức “Cõi riêng” hiện Mai giữ...
Monday, 28 February 2022
IN DẤU TÌNH SÂU... ( Nguyễn-Tư )
IN DẤU TÌNH SÂU...
*"Sống một đời, chàng tưởng vọng muôn năm" (Huy-Cận)
Em đi,
mặc áo lụa vàng,
khiến tôi cứ tưởng mùa,
sang Thu rồi..!?
Hạt sương long-lanh,
trên đồi,
xui nhớ đôi mắt một người,
thuở xưa...
Gió bay,
sợi nắng đong-đưa,
sao giống mái tóc em,
trưa sân trường…?
Hóa ra,
một thời yêu đương,
lỡ tay đánh mất,
thiên-đường ,
tuổi xanh…
Dù,
khi lòng đã không đành,
cũng cố giữ lại,
bóng hình ngày xưa:
Từ mái tóc gió,
đong-đưa,
qua đôi mắt ,
sáng nắng trưa,
trên đồi...
Đến tà áo vàng,
thu rơi,
sang mùa...
nhắc tới,
một thời yêu nhau...!!
Dáng xưa,
còn giữ nguyên màu,
khi đời in dấu tình,
sâu trong lòng...!??
*Nguyễn-Tư
PHÂN ƯU VÀ CÁO PHÓ - CỤ ÔNG HUỲNH CÔNG TÂM
PHÂN ƯU
https://kim-chi-blog1.
CỰU HỌC SINH HOÀNG DIỆU TẠI SYDNEY
-------------------------------
CÁO PHÓ
Wednesday, 9 February 2022
THÚ DỮ VÀ RỪNG… (Nguyễn-Tư)
THÚ DỮ VÀ RỪNG…
*“Còn đâu những đêm vàng bên bờ suối,
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan…” (Thế -Lữ)
Tôi yêu em,
như thú dữ yêu rừng…?
Dù,
cây khô,
lá rụng…
tôi vẫn không ngừng,
nhớ em!
Như con mãnh-hổ,
trong đêm,
mang mũi tên độc,
nhiều năm không lành…!?
Nhưng,
nó vẫn không vì thế,
mà quên mơ rằng:
có ngày,
nó sẽ được hạnh-ngộ,
với rừng thiên-thu…?
Sẽ được xuống khe,
uống ngụm trăng…
dù,
rừng xưa đã cháy,
kể từ tang thương…!
Mình phải xa nhau,
cách trở,
đôi phương,
nhưng rừng xưa,
núi cũ,
vẫn luôn ngọt-ngào...!
Áo tiểu-thư,
chắc hẳn,
nhiều bận phai màu,
nhưng,
tôi mãi giữ,
không sao nguôi lòng…!
Nhớ xưa,
tà áo ai,
hồng,
qua cầu một thủa,
bay trong nắng chiều…?
Tôi,
ngồi trong quán đìu-hiu,
nhả từng ngụm khói,
chợt vui bất ngờ…?
Từ đó,
tôi bỏ làm Thơ,
sợ lòng rạn vỡ,
đến giờ chưa yên...!?
Nhưng rồi,
còn nợ thiên-duyên,
bỗng dưng tôi,
được tin miền xa-xăm…
Em về,
từ cõi mù tăm,
áo bay phơ-phất,
gợi thầm dấu xưa...
Qua cầu,
trong nắng lưa-thưa,
hong vàng sợi tóc em,
vừa ngang vai…
Rừng ơi,
xanh lá miệt-mài,
suối mơ,
trăng bạc,
chưa phai trong lòng….?!
*Nguyễn-Tư
(Khai-bút năm Cọp/2022)