Monday, 6 December 2021

BOLERO TÍM, Thơ: Hồng Thúy, NS Phạm Mạnh Cương, Ca sĩ Ngọc Mỹ, PPS...

BOLERO TÍM, Thơ: Hồng Thúy, Phạm Mạnh Cương/ 5:54

BOLERO TÍM 
Thơ: Hồng Thúy
 Nhạc: Phạm Mạnh Cương
 Ca sĩ: Ngọc Mỹ
 Hòa âm: Đỗ Hải
 PPS: Hùng Đặng


 BOLERO TÍM

 Xin nỗi buồn chỉ còn là mây khói
 Cho quên đi dư lệ của thời gian
 Bao yêu thương ước mơ tình mê đắm
 Bão giông nào mưa phủ xám trường giang

 Cà phê đắng như cuộc tình chợt vắng
 Nghe bồi hồi lá rụng úa trời xa
 Mộng tàn phai trái tim sầu đông giá
 Áo phố dài chờ ai giữa mùa hoa

 Mang tâm tư chơ vơ… từng bước về
 Chiều theo chiều sương lạnh ướt hoàng hôn
 Nửa vầng trăng tiễn đưa mù mịt gió
 Nửa u buồn soi mắt biển mầu khuya

 Sao không đến nắng vàng hong tay ấm
 Để bờ môi không tím giọt lời ru 
Chẳng còn nhau chuyện xưa giờ đã cũ
 Hẹn hò nhau… nên muôn kiếp nợ thiên thu…

 Hồng Thúy

Sunday, 5 December 2021

NHỮNG GIỌT LỆ, TRONG NHAU… ( Nguyễn-Tư )


 NHỮNG GIỌT LỆ,

TRONG NHAU…


Dường-như trong mỗi lần em khóc,

sao lại chảy xuống những giọt nước mắt của tôi?

bởi nó không hề giống những hạt lệ đời,

mà long-lanh lên,

với nhiều màu sắc…?


Một chút roi vọt thời ấu-thơ,

tôi chỉ biết ra sau hè ngồi khóc một mình...

rồi tự kéo vạt áo lên lau nước mắt,

chỉ vì sợ người khác ngắm nhìn…!


Một chút tuổi trẻ buồn phiền,

bỏ nhà lang-thang tuyệt-tích...

nhưng thực ra,

chỉ là cách tự tìm cho chính mình,

một cuộc hành-trình ngắn nhất,

hầu kết-thúc cuộc đời,

bằng lửa đạn triền-miên...

để thấy mình không cần phải sống!?


Nhưng cuối cùng,

tôi thất-bại,

đành lao vào chốn ngục-tù,

rất nhiều tủi nhục,

còn tệ hơn thời thanh-xuân,

mà vẫn hiện-hữu...!?


Và, một chút tuổi chiều,

thêm nỗi đau lưu-xứ,

không biết để lảm gì...?

nên tôi tự hỏi:

vì sao lệ em mà lại hiện nguyên-hình,

nước mắt của tôi?


Bởi một lẽ giản-dị:

em với tôi là một,

nhưng ông Trời đã tách làm hai,

đặt mỗi phần ở một nơi khác nhau,

vào một thời-điểm,

không cùng chung,

cung mệnh-số…?


Kiểu như,

nhũng giọt nước mắt của Mỵ-Nương,

con quan Thừa-tướng,

vô-tình nhỏ xuống chén trà,

được tạc từ trái tim khô của Trương-Chi,

nên hốt-nhiên,

nó bỗng dưng biến tan,

thành mây khói…!??


*Nguyễn-Tư



Monday, 15 November 2021

NƠI SÂN CHƠI, NGÔI TRƯỜNG TIỂU-HỌC - ( Nguyễn-Tư )


NƠI SÂN CHƠI,

NGÔI TRƯỜNG TIỂU-HỌC



Tình cờ, tôi đi ngang qua sân trường Tiểu-học,

Chợt thấy bầy trẻ con đang dồi bóng cho nhau,

Giữa đám tóc hoe, có một mái đầu đen nhánh,

Là đứa gái nhà tôi... mới vào học lúc sau...!


Đứng lại nhìn, vì thấy mỗi con tôi tóc đen,

Bé tí-teo giữa đám gái da trắng lều-khều...

Làm nổi bật hẳn lên sự khác nhau màu sắc,

Lẫn vóc dáng chênh cao... theo độ lớn rất nhiều!!


Nhưng điều đặc-biệt hơn, làm tôi buồn biết bao,

 Suốt buổi, bé chả được đưa cho trái bóng nào,

Dù, nó cứ đưa hai tay lên trời chờ đợi...

Vì da trắng chỉ chuyền banh cho chúng với nhạu!??


Tôi buồn bỏ đi...và nhớ đến những chuyến tàu,

Vào buổi đi làm khi mới đến Úc  - rất đau,

Khi thấy những câu kẽ hai bên tường rây như máu:

"Kill all Asians" hay gọn hơn là "Asians out " !!!! 


Trong nước thì "Ngụy quân" nghe chửi bới đêm ngày,

Bỏ quê ra đi, lại bị hất-hủi nơi đây,

Nên, tôi hiểu vì sao bé nhà tôi đơn-độc,

Chả được quả bóng nào, dù cứ hứng đôi tay?


Nhưng tôi buồn, bởi tôi đã tự biết vì sao?

Còn bé nhà tôi ngây-thơ, chả hiểu chút nào,

Tội-nghiệp quá đỗi... chính là chỗ này - nha bé!

Nếu không đưa con qua đây, chưa hẳn thế đâu ??


Nhưng ở lại, chắc sẽ hơn trăm bề khốn-nạn,

Vì con “Ngụy quân” thì chỉ có môn ăn mày,

Giữa những đau thương, bố chọn đường gai sạn...

Biết đâu may, còn giữ được tư-cách sau này??


Một đất nước, vốn coi mạng người như cỏ rác,

Nhất là phe thua như Bố... đã rõ mười mươi…

Nên phải đi, cốt chỉ muốn nuôi hy-vọng khác,

Dù cũng biết gian-nan... khi còn mộng làm “người “??


Luật pháp Úc nghiêm cấm về vấn-đề “kỳ-thị”,

Nhưng chỉ có hiệu-nghiệm trên giấy mực mà thôi?

Khi trái tim người là nơi vô-cùng bất-trị,

Nên chữ "lưu-vong"... luôn hiện-hữu trong tôi!


Đành gánh chịu thôi, bởi cảnh “tai trời ách nước”,

Khi bỏ xứ ra đi... Bố đã rõ thế rồi,

Nhưng chả còn lựa chọn nào hơn, để mà bước,

Cắn răng “nín thở qua sông” lần nữa... vậy thôi!


Xin lỗi, Bố đã đem những hụt-hẫng cho con,

Vì mệnh nước lỡ cơn hoạn-nạn giữa đường,

Đành phải cúi mặt chịu bao tủi hờn vong-quốc,

Làm cu-li ngu-ngơ... như tượng đá đầu non!!? 


Con rán học giỏi, chúng sẽ nghiêng mình thán phục,

Vì người ta hơn nhau, nhờ chữ nghĩa trong đầu,

Chừng đó con sẽ có được vô-vàn quả bóng,

Chúng dâng cho, mà không phải chờ... mỏi tay đâu!?


Và, quả thực, khoảng chừng hơn mười mấy năm sau,

Tôi qua phố thấy bảng đồng ghi chữ xanh màu:

“Dr. Nguyen Surgery”toàn nhân-viên tóc trắng,

 Nếu bóng thảy... họ sẽ nhường cho “Boss” thôi nha...?!


Như cô Nguyệt-Ánh từng tâm-tình với đồng-hương:

Hận lòng khi mới đến Mỹ rất bị khinh thường,

Rán học và  đã chế ra trái “bom áp-nhiệt “…!?

Nên cô bỗng thành “Anh-thư”  của một siêu-cường!!?


Giống những anh cải-tạo về... chỉ đạp xích-lô.

Nhưng sao lại được bà con thương cảm vô bờ,

Vì họ từng hiến cả đời mình cho Tổ-quốc,

Và đã lỡ mang chút chữ nghĩa lúc sa-cơ…?


*Nguyễn-Tư



Tuesday, 19 October 2021

CÁN NGỐ ĐỌC KIỀU… ( Nguyên-Tử )


 CÁN NGỐ ĐỌC KIỀU…



Có tên,

cán ngố trên rừng,

hạ-sơn,

lên mặt anh-hùng đọcThơ…?


Quen,

bắn máy bay ngon ơ...

"tinh thần diệt địch",

 bao giờ cũng cao!??


Vớ được cuốn Kiều,

thao-thao...

bỗng dưng gặp phải,

một câu bất ngờ:

"phòng không lặng ngắt như tờ"...

ơ kìa, 

cụ Nguyễn làm Thơ anh-hùng!?

chắc,

có "máy bay săn lùng",

nên chi,

hiện chữ "phòng không" đây này..?!!


Nhân-dân thời đó,

quá hay,

"trừng-trị phong-kiến",

thẳng tay đến cùng..!

bước theo "chủ-nghĩa anh-hùng",

hoan-hô cụ Nguyển,

 "có chung lập-trường."…??!!


*Nguyên-Tử


CÚI XUỐNG ĐỜI NHAU … ( Nguyễn-Tư )




CÚI XUỐNG ĐỜI NHAU…



*“Cúi xuống, cúi xuống thực gần” (TCS)


Tôi lỡ sinh ra trên một vùng sỏi đá,

Và, lớn lên theo những cơn lũ, bão-bùng…

Trái tim đóng băng như ngày Đông buốt giá,

Không nuôi nổi ước mơ - dù nhỏ bé vô-cùng!

Thế mà, tôi vẫn đứng trên đôi chân trần,

Dày lên như lớp mo bởi nhiều gai sạn...

Nghe trái tim khô, mới hay lòng đã cạn,

Khi tuổi thơ tôi - cứ phải mỏng đi dần!

Chưa mười bảy, tôi buông đời - không chọn,

Tự liếm vết thương đau… hầu vỗ-về mình,

Dù cũng thừa biết: vốn phận người hèn-mọn?

Tôi vẫn mãi là tôi …trong cõi vô-tình!!

Đội lửa đạn, vẫn ước mơ đời ...đôi chút,

Cho tôi quên được tôi - cũng đủ cam lòng,

Dù đã biết mình: kẻ ở ngoài Hạnh-phúc,

Tôi vẫn nhớ tôi luôn, theo ký-ức ngược dòng…

Rồi - bỗng một ngày, tôi làm người bại trận,

Bởi những tên chuyên buôn máu, ăn phần…

Lòng chợt hiểu: đời sẽ còn nhiều lận-đận,

Tiếp nối nỗi đau xưa - thêm nữa, một lần !?

Và - quả thực, tôi bắt đầu đời “con thú”,

Mỗi buổi mai... đội xô nước cứt tanh mùi !

Để tưới rau tù - tôi quên dần quá-khứ!

Rằng: dường như xưa, mình từng đã làm “người”?

Nhưng cuối cùng - rồi tôi cũng gặp được em,

Nhét vội vào lòng nhau... những dải lụa mềm,

Lau khô dòng lệ... từ cảnh đời cơ-cực!

Nghe trái tim xưa, từng nhịp đập êm-đềm!?

Tôi cúi xuống, hôn trái tim mình thổn-thức,

Nghe nỗi reo vui, và chợt hiểu vì sao ?

Bởi em trong đó… xua tan niềm đau nhức,

Tôi với em - tình đang lặng-lẽ nhau... trao ?


*Nguyễn-Tư



Sunday, 3 October 2021

NHẠI BÀ THANH-QUAN ( Nguyên-Tử )



 NHẠI BÀ THANH-QUAN


THĂNG-LONG THÀNH HOÀI-CỔ


Tạo-hóa gây chi cuộc hí-trường,  

Đến nay thấm-thoắt mấy thu sương,

Lối xưa xe ngựa hồn thu-thảo,

Đền cũ lâu đài bóng tịch-dương,

Đá vẫn trơ gan cùng tuế-nguyệt 

Nước còn cau mặt với tang-thương,

Nghìn năm gương cũ soi kim-cổ,

Cảnh đấy người đây luống đoạn-trường! 


SÀI-GÒN THÀNH HOÀI-CỔ


Sài-thành bi chừ: một  hí-trường!

Đi mô cũng thấy gái ăn sương,

Cây cối chết khô vườn Bách-thảo,

Thú nuôi nằm liệt ngó tịch-dương,

Đức Bà vẫn đứng cười tuế-nguyệt,

Tượng Hồ nhìn thương-xá “Tax” tang-thương!

Vỉa hè, giờ chỉ bán đồ “Ngụy” cổ,

Việt-kiều về thăm, thấy đoạn-trường...


*Nguyên-Tử (Thơ đen)


NHỚ XƯA MỘT THỜI...( Nguyễn-Tư )

 




NHỚ XƯA MỘT THỜI...



*" Khinh lũ người kia, ngạo-mạn, ngẩn-ngơ,

Giương mắt bé giễu oai-linh rừng thẳm" (Thế-Lữ)



Khi buồn, tôi chỉ nằm thầm đọc "hổ nhớ rừng", 

Để rồi chợt nghe lòng mình bỗng thấy rưng-rưng...

Quay về chốn xưa với những tháng ngày rất cũ!

Ôi một thời mênh-mang đau, của tuổi thanh xuân!


Sao lại vội từ-giã những sân trường Đại-học?

Khi tuổi mới vừa hai mươi, thơm nức hương đời...

Bỏ lại sau lưng một khoảng trời xanh như ngọc!

Để đem thân lao vào chốn lửa đạn ngút trời !


Những chiều-hành quân dọc theo tuyến đường biên-giới,

Nhìn khói núi bay như sương, lại nhớ quê nhà!

Dẫn lính vượt qua biết bao suối đèo ...hướng tới...

Nghe tiếng vượn kêu mưa, buồn hiu-hắt trăng ngà!


Đêm xuống rất nhanh, vì cảnh núi rừng cao khuất,

Phải dừng quân thôi, chờ mai đi tiếp truy lùng ...

Chiến-dịch dài hơi, nên biết bao giờ chu-tất ?

Còn sống đêm nay, thì mình lại võng cây rừng...!!!


Tiếng chim ăn đêm cầm canh, sao mà buồn quá!

Cơn ngủ cứ chập-chờn có những giấc mơ qua.. .

Toàn là ác-mộng đời, nên vốn khô như đá!

Khi chiến-dịch tàn, về... tình cũ có chia xa! ?

    

Tiếng hổ gầm, nghe chừng như bên kia sườn núi,

Giọng "à-um" dội qua những khe đá cao vời...

Chắc lẻ đôi, nên nó đang tìm đường xuống suối,

Uống ngụm trăng tan... cho vơi bớt hận đời??!


Thân lính chiến, chẳng thể nào biết được ngày mai,

Thấy đó, nhưng rồi sẽ đi mãi-mãi phương nào?

Khi con gái, tóc dài ...nhưng nỗi lòng họ ngắn, 

Biết có chờ mong không, cho trọn nợ tình đầu!??


Tao-ngộ chiến trong rừng hà-rầm như cơm bữa,

Chỉ bất-thần chộ nhau chừng một chục sãi tay,

Thế là súng nổ rền trời... đạn bay tóe lửa,

Thằng nào đi đoong, sẽ có đứa khác lên thay!!


“Poncho” gói, cho mày về thăm quê nhà nhá!

Khỏi phải hành-quân gì cho mỏi-mệt đời trai?

Thôi trèo núi cao, vượt sông dài, leo vách đá,

Xin hãy ngủ ngon nha, đừng thức dậy sáng mai!


Em đừng buồn, anh “lên lon giữa hai hàng nến”,

Bởi nợ non sông thì mình đành phải cam lòng!

Cái gì đến, rồi thì cuối cùng cũng sẽ đến?

Chỉ tội cho em thôi, chịu dang-dở giữa dòng…!


Hổ đã nhớ rừng, như lính từng nhớ hổ,

Cũi sắt nào đau, như cũi của trại giam?

Gặm mối hờn nào, hơn bằng hờn bại trận?

Uống nhục nào cay... mà phá hết tim gan..?


Nhớ xưa  - những buổi chiều tà,

Dừng quân bên suối... gối ba-lô nằm...

Ngó lên ngọn núi xa-xăm,

Nhớ về quê cũ ...mười năm chưa về…!

Gót giày giẫm khắp sơn-khê,

Nhưng còn người Mẹ... không hề được thăm!!?

Tin xa vạn dặm mù tăm,

Lội rừng mải-miết biết làm sao đây?

Nợ nước nặng cả đôi vai,

Tình nhà xin chịu... Mẹ già đừng mong…!

Nếu may, mà được sống còn,

Con về thăm Mẹ, lỡ không... cũng đành..!?. 


*Nguyễn-Tư