Thursday, 12 August 2021

KHI MÙA MƯA BẮT ĐẦU… ( Nguyễn-Tư)

 



KHI MÙA MƯA BẮT ĐẦU…(1)



 *Truyện ngắn Nguyễn-Tư


Dưới thời Pháp thuộc ông Năm thuộc một gia-đình hơi khá giả .Nhưng ông mồ-côi cha nên được mẹ gửi cho người Cậu làm trợ-giáo để học hành. Ông không được sáng dạ lắm, nên thi mãi cái bằng Tiểu-học tới 4 năm ông mới đậu. Điều nầy khiến cho ông nản không muốn học cao hơn vì sự lận-đận trong việc thi-cử đã làm cho ông lớn bộn. Nên con đường duy nhất mở ra cho ông thời bấy giờ là ông đăng lính Tây vì ông nghĩ với vốn liếng tiếng Pháp ông có được nhờ tấm bằng này, thì ông có thể giao tế với người Pháp thoải-mái thôi. Và, quả nhiên như vậy, vào lính chả được bao lâu ông đã đóng được lon “Cai đội”,vì vậy người ta thường gọi ông là "Đội Năm". Mỗi khi về làng trông ông rất bảnh chọe. Ông cỡi một con ngựa kim màu trắng ngà, mặc bộ đồ ka-ki vàng nhạt, trên cầu vai có miếng nỉ đen gắn lon “Cai” bằng kim-tuyến vàng. Đầu ông đội mũ kê-pi cũng bằng nỉ đen có cái vòng vàng chạy chung quanh giống như như cái mũ của ông De Gaulle, vị anh-hùng khét tiếng của nước Pháp trong thời Đệ nhị Thế-chiến. Chân ông mang một đôi giày “sơn-đá” bằng da đen, ống cao trông rất gồ-ghề. Tay ông cầm cây roi da quất lên hông con ngựa nhảy cà-nhông trên những đường làng, làm cho lũ nhỏ bọn tôi chạy theo coi, khiến cho những con chó hoảng hồn sủa ỏm-tỏi. Có khi Đội Năm dừng lại, cột ngựa vào một lùm tre để cho ngựa ăn lá, trong lúc đó ông vào xóm mượn một cái thúng mua cám bỏ vào đó đem ra cho ngựa ăn thêm, đồng thời ông cũng mua một ít mật đường mía hòa với nước lã trong một cái chậu cho ngựa uống. Con ngựa vừa uống, cái mũi vừa khì-khì, cái chân sau nhịp-nhịp xuống đất trông có vẻ rất thích-thú. Xong đâu đó nó hỉnh mũi lên trời hí vang. “Cậu nhỏ” dưới bụng nó thòng xuống đen sì trông phát khiếp, lũ nhỏ vỗ tay cười đùa chỉ-chỏ. Ông Đội Năm cầm cây roi da nhịp-nhịp vào chân ông, rồi cười, nói đùa: "Tụi bây làm sao mà con ngựa tao nó lòi ruột vậy hả?"…Xong ông đến bên con ngựa vuốt-vuốt cái bờm. Con ngựa lấy mỏ ủi-ủi vào người ông Năm ra chiều âu-yếm lắm. Đoạn ông Năm giơ chân đút vô bàn đạp sắt đánh phóoc người lên lưng con ngựa ngồi ngay ngắn, tay cầm cương giựt-giựt, đồng-thời lấy hai chân thúc-thúc vào hai bên hông con ngựa, nó lùi mấy bước, rồi phóng chạy tới, bụi bay mịt-mù... Lũ nhỏ chúng tôi đứa nào cũng phát thèm, mơ lớn lên thế nào cũng đăng lính làm ông "Cai" như ông Năm, đã có đồ mặc đẹp mà lại có ngựa cỡi hách xì-xằng vô cùng...


Nhưng đến sau, khi Nhật đảo-chánh Tây, rồi Nhật đầu hàng, Việt-Minh lên cướp chính quyền, người ta lại thấy ông Năm với cung-cách khác. Bây giờ ông Năm mặc bộ đồ bà-ba đen, lưng đeo súng ngắn, tay cầm kiếm dài. Một số người đi theo ông, gọi ông là "Đồng-chí" chứ không còn gọi là "Đội Năm" như ngày xưa nữa. Và mỗi khi gặp nhau, hay rời nhau họ đều đứng nghiêm, hai chân chụm lại, thẳng người, ngước mặt lên trời, rồi đưa bàn tay nắm lại như hình cái búa đặt ngang mang tai để chào nhau không giống kiểu chào lính Tây hay lính Nhật trước đó chút nào. Bà con ai cũng ngạc-nhiên và xầm-xì rằng ông Năm là "Du-kích Ba-Tơ". Dù vốn là Cai lính Tây, nhưng ông Năm đã âm-thầm móc nối với Việt-Minh từ những ngày ông còn ở trong quân-đội Pháp…Sau đó, ông bỏ vợ con lại làng rồi ông đi làm việc ở xa. Lâu lâu mới thấy ông về. Ông không còn cỡi ngựa, mặc đồ kaki, đội kê-pi, mang giày đinh nữa, mà ông chỉ đi bộ, mặc đồ bằng vải xi-ta xám (một loại vải của VM dệt cho lính mặc), đội nón cối đan bằng tre bọc vải bao lưới bên ngoài, mang dép râu... Ông Năm không còn cái oai-vệ của "Đội Năm" ngày xưa. Ông có vẻ ốm đi nhiều và buồn...


Khi thằng Đoàn được 15 tuổi, nó là con đầu lòng của ông Năm, cùng trang lứa với tôi, thì ông Năm không còn làm việc nữa, mà trở về làng làm ruộng bên gia đình như mọi người nông dân khác. Dù vậy, người trong làng vẫn gọi tước vị ông ngày xưa dưới thời Pháp thuộc là "Đội Năm" theo thói quen và dường như ông cũng thích thú về cái tên gọi xa-xăm một thời "oanh-liệt" đó... Ông Năm trở nên lầm-lì, lam-lũ làm ruộng, nhưng cũng không đủ lúa đế đóng thuế nông-nghiệp cho nhà nước. Ông bị xếp vào hàng "Phú nông", được kể là thành phần "bóc lột" sức lao động của nông dân, nhưng nhẹ tội hơn "Địa chủ" là thành phần "đại phản động" như gia đình tôi, nên phải cần bị “bao vây”(không cho làm ăn gì hết) và “đấu tố” nếu cần, chứ “Phú-nông” thì được kể là thành phần "liên-minh" nên cũng được nhẹ tay phần nào. Nhờ ông có góp công với Kháng-chiến chút đỉnh nên được bọn cán-bộ làm ngơ cho, không hạch hỏi gì ngoài chuyện đóng thuế cho đầy đủ...là được…


Thỉnh thoảng tôi có thấy thằng Đoàn mang cái “xấc-cốt” bằng da thật đẹp của ông lúc còn làm Cai, để đựng tập vở đi học. Đứa nào trong lớp cũng trầm-trồ sờ mó, kể cả ông thầy. Nhưng cái mũ kê-pi có gắn cái lon Cai thì nhất định ông bọc trong giấy kiếng máng trên cây cột gỗ bóng nhẩy ở nhà trên như là một báu vật trong quá-khứ của ông, mà ông rất hãnh diện từ thời trai trẻ. Những buổi chiều đi ruộng về, ông thường ngồi một mình nơi phòng khách hút thuốc rê và ngắm cái mũ thêu kim tuyến với những nụ cười chẳng ai hiểu nổi. Ông cũng còn một báu vật khác mà không bao giờ ông dám đưa ra khoe, sợ bọn VM tịch thu, lại còn ghép tội "phản động" tàng trữ dụng cụ quân sự. Đó là cái ống dòm thực bự, mà một dịp tình cờ tôi được thằng Đoàn lén kêu ra sau hè cho nhìn thử, thấy cảnh vật to đùng trước mắt rất hùng vĩ …. Sau này ông Năm hay được, đánh thằng Đoàn một trận nên thân, rồi ông tẩu-tán báu vật này đâu mất tiêu...


Thằng Đoàn học không giỏi, có lẽ vì nó mang cái bản-chất không được sáng dạ của cha nó, người đã phải thi Tiểu học đến 4 lần mà mẹ ông Năm cứ đổ hô là bị "Ông Táo bắt", khi mùa Đông ông Năm thường vào bếp sưởi ấm đã nghịch lấy phấn vẽ bậy lên đầu mấy ông Táo bằng đất cho vui... Dù vậy thằng Đoàn cũng lên được Trung học chung lớp 7 với tôi và nhỏ Ái trong làng bên...Đến khi hiệp-định Genève sắp ký kết để đình-chỉ chiến-sự tại Đông-Dương, thì mọi người đều xôn-xao về việc chia hai đất nước. Bọn CS hội-họp, bắt dân học tập liên-miên. Người dân suốt 9 năm ở trong cái hủ, đâu biết trời trăng mây nước gì, ngoài những cái loa và những tờ báo bằng giấy súc đen ngòm tên “Tổ quốc” và “Nhân dân” đâu từ ngoài Bắc gửi vào theo đường núi … được các cán bộ thông-tin ấp đọc mỗi tuần trên một cái chòi cao, bắt dân ngồi sắp lớp bên dưới mà nghe ngóng với bầy muỗi đói...Nhưng vấn đề nóng bỏng và xôn-xao nhất vẫn là chuyện “Tập-kết ra Bắc”đối với những thành phần có liên quan ít nhiều với CS. Sự tuyên-truyền của CS trước khi ra đi, quả là rất công hiệu, nhất là vấn đề bạo hành của lính Tây và "Ngụy" khi họ tiếp-thu miền Nam từ vĩ tuyến 17 trở vào,  như phụ nữ sẽ bị hiếp dâm, hay bắt lấy Tây đen hoặc Ngụy làm chồng, cán bộ sẽ bị giết hay cầm tù Côn đảo …Dân nghe ai cũng khiếp sợ, đồng thời cái thời hạn 2 năm thống-nhất đất nước ai cũng nghĩ là sự thực...Chỉ có những người thuộc thành phần bất mãn với VM, như Trí thức, Địa chủ, Tiểu tư-sản… họ mới muốn ở lại với chế độ mới mà thôi, dù là Tây đi nữa cũng được. Giới trẻ rất xôn-xao vì có liên quan tới tương lai của họ và VC cũng muốn "hốt" lớp trẻ này, đem ra Bắc làm con tin cho những gia đình ở Nam và cũng là những cán bộ sẽ hồi-kết khi chúng phát-khởi phong trào xâm lấn miền Nam sau này...


Thằng Đoàn ngồi trên một cái rễ cây to tướng ở sân lớp học trong rừng (thời này tất cả các trường học lớn bé  ở Liên khu 5 của VM , gồm 4 tỉnh Nam, Ngãi, Bình. Phú, đều làm trong rừng dưới những tàn cây rất to để tránh máy bay Pháp từ Đà nẵng vào oanh tạc… Xung quanh trường đều có giao thông hào để tránh đạn. Trong giờ học đều có học sinh thay phiên trèo lên cây cao để canh máy bay, hễ nghe tiếng máy bay là gõ mõ liên hồi theo nhịp 3 để học sinh chạy túa ra hầm, hết máy bay thì gõ một hồi dài chậm chạp cho học sinh trở lại lớp học tiếp)… mặt nó vẻ lo âu, nói với tôi một cách buồn phiền:


- Thi à, không chừng tao tập-kết ra Bắc...


Đó là một từ-ngữ rất mới-mẻ thời bấy giờ, tôi ngỡ-ngàng hỏi:


- "Tập kết" là gì vậy mậy?


Dù thằng Đoàn hiểu rất lờ-mờ về ngôn-từ này nhưng nó cũng được nghe sơ qua bố nó, nên cố gắng giải thích:


- Hình như là phía mình phải tập-trung lực-lượng gồm Bộ-đội và Cán-bộ, cùng gia đình họ tụ lại hết một chỗ, để rút ra Bắc, chờ hai năm sau Tổng-tuyển-cử thống nhất hai miền, rồi mình về...


Tôi tỏ vẻ thắc-mắc hỏi:


- Bộ mày thuộc thành phần đó sao? Tao thấy cha mày là thành phần "Phú nông", thì chỉ đỡ hơn nhà tao “Địa chủ” một chút mà thôi? 


Thằng Đoàn nói với vẻ hãnh-diện:


- Dù cha tao thuộc thành phần phú-nông, nhưng ổng là "Cựu du-kích Ba-Tơ", nên tao được hưởng ân-huệ nhà nước đó.


Tôi có vẻ lo-lắng:


- Bộ mày đi luôn sao?


- Không, nghe nói là ra Bắc tao được đi du học ở Liên-Xô hay Trung-Quốc gì đó, xong 2 năm rồi về. Phần đất này sẽ tạm giao cho Tây và bọn “Ngụy” mà thôi.Tổng tuyển-cử mình sẽ thống nhất lại hết…


Tôi dò hỏi thằng Đoàn:


- Ý thực mày sao?


- Thực lòng, tao không muốn đi xa, nhưng nghĩ được đi du học Liên-xô hay Trung-quốc vĩ đại thì còn gì bằng. Vả lại mình chỉ đi có 2 năm thôi mà, rồi thống nhất đất nước mình về? Ra Bắc tao sẽ được gặp Bác Hồ mậy!


Tôi hỏi tiếp:


- Cha mày thì sao?


- Cha tao có vẻ lo âu, sau khi ổng bị thằng cha Huyện-ủy mời lên nói gì đó mấy lần. Mày thấy cha tao bây giờ đâu có làm gì, ngoài chuyện làm ruộng để thỉnh-thoảng nghe tụi bần-cố-nông nó xỉ-vả với từ khinh miệt “Lính Tây” cũng ủ-ê lắm...Chúng nó cũng ngại cha tao và mấy ông trí thức biết tiếng Tây như bố mày, vốn ghét CM…sẽ  làm “Việt gian” như chơi …Mày thấy không, mỗi lần Tây đổ bộ từ biển vào, thì tụi nó cho “Dân quân” tới nhà mấy người biết tiếng Tây kéo họ lên núi trước tiên, chỉ vì sợ mấy người này theo Tây điềm chỉ đánh phá CM …


Tôi mỉm cười nói giọng muốn khuyên thằng Đoàn ở lại, dù biết nó có mộng "du-học Liên-xô…":


- Mày có thấy là bọn “Hiệu-đoàn” (nhóm học sinh do VC gài vào ngành Giáo-dục để cai quản trường học kể cả các thầy cô đều phải sợ chúng) ở đây nó xếp mày với tao ngồi chung một chỗ trong lớp, cách biệt với bọn bần-cố-nông không hả?


- Có chứ. Chính vì vậy mà tao cứ do-dự, nhưng ngặt một nỗi, trước đây cha tao là lính Tây mà ổng lại theo Kháng-chiến, vả lại điều buồn là tao phải xa tụi mày. Nhưng tụi Tây nó chỉ ở đây có 2 năm, thì đâu lại vào đó thôi. Bây giờ mà tao không đi, chắc tụi  cán bộ sẽ làm khó dễ ông già tao trước khi chúng rút ra Bắc, tao nghe cha tao rì-rầm với mẹ tao thế...

Buổi chiều đó, tôi và Đoàn kéo nhau ra bờ biển ngồi chơi rất thoải-mái, vì lúc này đã hòa-bình nên cũng không sợ hải-pháo của mấy chiếc tàu Pháp bắn lên như trước đây mỗi khi chúng chạy qua biển ngang thấy dân lố-nhố. Từng luồng gió nhẹ thổi qua rừng thùy-dương vi-vút, thấp-thoáng những công-sự phòng-thủ của bọn du-kích dựng nên để bảo-vệ mặt biển ngày trước. Những cọng rong nâu từ biển giạt vào, những que củi mục, những quả dừa khô, những con sứa trong vắt như những chiếc mũ tai bèo... nằm rải-rác đó đây trên bờ cát phẳng lì làm cho tôi nghĩ đến kiếp sống nổi-trôi của con người, nhất là khi thằng Đoàn đã có ý-định ra đi. Tôi nói trong sự băn-khoăn với Đoàn:


- Buồn hỉ? Ngoài mày ra, trong lớp mình, có còn ai đi nữa không?


Suy nghĩ một lát như chừng kiểm mặt từng người, Đoàn e-dè nói:


- Hình như con Ái lớp mình, con ông Chủ-tịch xã nữa nha...


Tôi nói vẻ nghi-ngờ:


- Hèn gì, tao thấy nó nghỉ học mấy ngày nay. Có lẽ nó đang lo thủ-tục để đi...


Đoàn nhìn tôi, hỏi dò xét:


- Mày thấy sao?


Tôi chỉ lắc đầu làm thinh, một lát sau mới chậm rãi nói:


- Tụi mày đi hết, chắc hẳn tao buồn...


- Tụi tao cũng buồn vậy?


Tôi trả lời gọn lỏn:


- Ừa!


Chợt Đoàn quay về phía tôi hỏi:


- Mày muốn đi không?


- Không!


- Sao vậy?


- Chắc ra đó, rồi chúng cũng xếp ngồi riêng... Dù sao mày cũng còn cái gốc "Du-kích Ba-Tơ" của cha mày, con Ái con cán bộ, chứ tao con “Địa chủ rặc” có mong gì ?


- Không biết sao nữa. Nhưng cha tao ổng lại không thích nhắc tới cái quá-khứ “Ba-tơ” đó nữa, mà lại thích cái tên gọi "Đội Năm" thời lính Tây, dù ông ấy đã có lần chối-từ... Mấy ngày nay, tao thấy cha tao buồn dễ sợ, có lẽ vì ông ấy lo âu giữa đi và ở...


Đoàn lại nhìn tôi vẻ đùa cợt, hỏi:


- Còn trường hợp "em Ái của mày” thì sao, vì tao thấy tụi bay tình tứ lắm trong những lúc tưới rau với nhau nơi vườn rau “tăng-gia sản-xuất”, hay cùng ngồi ăn trưa trên nắp hầm trốn máy bay mà ? 


-Thôi mày ơi, nói vậy bọn “Hiệu-đoàn” nghe được nó kết tội tao “hủ hóa, tình cảm linh-tinh” thấy bà tao luôn đó nha! Mày không nghe tụi nó hát hà-rầm câu: “Lấy chồng bần-cố là tiên / Vớ phải địa-chủ là duyên con bò” đó sao? Nhưng tao chắc Ái phải đi, vì thuộc diện con cán-bộ….


Lúc này thì Đoàn nghiêm-túc hỏi dò xét bạn thân của mình:


-Hỏi thực nè,  Ái nó có nói gì với mày không?


Tôi mỉm cười nói:


- Mày lạ thực nha! Sao Ái lại phải nói gì với tao?


Đoàn nheo mắt nói:


- Thôi mà, còn ỏn-ẻn nữa. Biết hết rồi!


- Biết gì mới dược chứ?


- Chối hoài!


- Bằng chứng là Ái sắp đi mà có nói gì với tao đâu, dù nó đã nghỉ học sớm mà tao đâu biết lý do như trường hợp của mày ?


Ngẫm-nghĩ một lát tôi nói giọng mỉa-mai:


- Ái thuộc giai-cấp vô-sản, cha làm Chủ-tịch xã, đảng viên gộc làng mình, đâu có thèm nghĩ tới tao làm gì. Ai lại ngu đi chọn "duyên con bò" mậy?!


- Sao ở lớp tao thấy nó có vẻ quấn-quít bên mày lắm mà, nhất là ở những lớp dưới, hay khi tụi bây ra nắp hầm ngồi ăn chung với nhau trong những buổi trưa lớp 7, trong lúc tụi tao đều ngồi ăn nơi gốc đa …?!


Tôi giải-thích:


- Ở lớp quấn-quít gì đâu, Ái bận làm vườn và bán hoa tươi cho người ta cúng Phật mỗi đầu tháng và ngày rằm nên cũng cần hỏi đôi ba bài toán khó giải không ra vậy thôi, vì tao tương đối giỏi môn này, bọn con gái thường kém Toán mày ui!…Việc ăn cơm chung nơi nắp hầm vì tao ăn toàn khoai không có cơm, nó thương cảm tao nghèo, và muốn trả ơn công chỉ Toán  nên ra đó sớt cho tao ít cơm mà thôi … Còn ở tiểu học thì chúng mình đều là con nít cả mà. Lớn lên, ai cũng đủ khôn để chọn cho mình một con đường đi chứ? Mày nên nhớ Ái là cháu, kêu ông Thủ tướng Phạm Văn Đồng bằng “Ông” trong dòng họ Phạm ở đây, đó nha mậy, dù ông ấy ra tận ngoài Bắc để được cạnh Bác Hồ mà làm việc…?


Đoàn cười có vẻ không tin những điều tôi giải-thích, rồi nhìn mông ra biển, đôi mắt mơ-màng như theo đuổi một ý nghĩ nào đó vui tươi trong đầu. Lúc đó, trên bầu trời những cụm mây đen bay sà thấp, bóng chúng lướt qua nhanh, tạo thành những vùng tối sậm trên nền cát trắng như bông. Tôi nói với Đoàn nên về vì trời sắp nổi cơn giông. Cả hai đứng dậy, phủi những hạt cát dính vào đáy quần rồi đi bách bộ về nhà trên con đường mòn hun-hút giữa hai hàng gai dứa vươn cao. Chúng tôi lặng thinh đi bên nhau với những suy nghĩ riêng tư trong đầu mà mỗi người đang theo đuổi cho mình trong những ngày tới cận kề. Đó cũng là lần cuối cùng tôi gặp Đoàn, người bạn cùng lớp, cùng làng nhưng khác nhau những ước mơ tùy thuộc vào một thứ hoàn cảnh lịch-sử đeo cứng vào từng người... (còn tiếp)


Nguyễn-Tư



Sunday, 25 July 2021

TIẾC THƯƠNG... ( Nguyễn Tư )


 TIẾC THƯƠNG...


*"Và, tôi cũng chính là nơi em về"(DH)


Có "tiếc”,

thì đã muộn rồi,

có "thương", 

thì cũng một trời cách xa!


Giá xưa, 

em về với ta,

không chừng đời đã rẽ, 

qua lối nào?


Thôi còn lận-đận, 

lao-đao...

dang tay ôm trái tim, 

màu thanh-xuân...?


Thoáng tiếng chim,  

hót trên rừng,

mừng cho những kẻ, 

đang chung ngọt-ngào...!?


Đêm, 

nằm nghe,  

gió lao-xao ...

ngoài trời lấp-lánh ánh sao, 

muôn trùng...!


Giá xưa,  

mình đừng ngại-ngùng,

biết đâu đời, 

đã không chừng đổi thay:

tôi không lạc xứ, 

lưu-đày,

em chẳng "hụt-hẫng"  

tháng ngày bơ-vơ...!!!?


Tôi sẽ không còn, 

làm Thơ,

để đưa em, 

đến bến bờ trăng sao...?


Từ đó,

quấn-quít bên nhau,

quên đi, 

bao những thương đau, 

một thời…?


Giá xưa, 

mình ngỏ một lời,

làm gì phải mất nửa đời,

tìm nhau!??


Tìm nhau mòn-mỏi, 

phương nào?

vẫn giữ hoài-vọng, 

không sao nguôi lòng..!


Thế rồi, 

từ nỗi chờ mong,

bỗng dưng lại có tin hồng,

đến nơi!

 

Lệ mừng rưng-rưng, 

người ơi!

bõ công chờ,

đợi,

 khoảng đời ngóng trông…!


*Nguyễn-Tư


HY-VỌNG LÚC NÀY... ( Nguyên Tử )

 


HY-VỌNG LÚC NÀY...


Lúc này tôi chỉ có một hy-vọng nhất thời,

Chờ đến 11 giờ sáng mỗi buổi mai thôi,

Để được nghe bà Thủ-hiến loan tin Cô-vít,

Nhiễm bịnh bao nhiêu và chầu ông vải mấy đôi?


Chỉ vì tôi muốn được hưởng cái món lang-thang,

Khi “lockdown” ban ra, bị giam cẳng làng-nhàng,

Đã hơn hai tháng trời phải "stay... home" chán ngấy!

Sao nó giống ngày tôi bị cải-tạo gian-nan!? 


Chỉ khác là cải-tạo thì bị đói nhăn răng,

Lại phải đi lao-động mỗi ngày rất nhọc-nhằn,

Nghe bọn vệ-binh chửi mắng trần thân, nhức óc...

Và chả bao giờ mơ... có một ngày về gần?


Tối phải nằm đất, lại còn bị cùm đôi chân,  

Có lính gác ngòai, oai như dinh ông Tướng rõ-ràng,

Bụng cồn-cào xót, vì chỉ nốc toàn là nước!

Uống cho no  - trừ bữa, bởi chả có gì ăn!


Còn ở đây “lockdown” mình chỉ cần "at home", 

Chứ thức ăn xứ Úc thì thừa-mứa rẻ òm,

Bầy trẻ chúng nó chu cấp cho đầy-đủ hết,

Nhưng phải con ủn đâu, mà chỉ nằm chờ cơm!?


Với cái tình trạng ni, thì coi bộ rất găng,

Vì mỗi ngày con số nhiễm bịnh cứ cao dần,

Khuẩn Delta lần này bỗng dưng hung-hăng quá!

Cũng tại "nị " đây, mà thế-giới phải xang-bang!?


Đã chơi ngu, tưởng đánh lén vốn là thượng-sách?

Không có súng to ...thì “ngộ” tạo độc vi-sinh!

Thả bay lung-tung cho chúng mày tiêu sạch quách,

Để chỉ còn bọn tao... cuỗm trái đất mông-mênh….


Tính rất lưu-manh, nhưng não bọn mày lại ngắn,

Không nhìn thấy xa nên phải mang họa vào thân,

Dịch tràn ngập nước Tàu với trăm ngàn cay đắng,

Công-an đi lùng... để hàn hết cửa người dân!?


Tây phương thông-minh nên họ chế được thuốc hay,

Đâu tồi như "Sinocovac" của bọn mày,

Chích vô, dân Tàu lại lãnh thêm chứng điếc,

Còn Cô-vít... thì chúng vẫn cứ thế phây-phây..!!!.


Tao đã bỏ nước ra đi... cũng vì tụi bây,

Nhưng đâu có được yên thân trên đất nước này,

Phải đi chích ngừa "Astra" hai lần đấy nhá!

Lại còn bị giam chân, biết bao lâu nữa đây?


Đúng là có chạy đàng trời, cũng không khỏi nắng,

CS... sao chúng sống dai, có mặt khắp nơi?

Trốn xuống tận Nam bán-cầu tưởng là im-ắng,

Nào ngờ đâu, lại bị tai-ương tiếp, không thôi!!??


*Nguyên-Tử (thơ đen)

Thursday, 15 July 2021

MỘT KIỂU ƯỚC-MƠ, HƠI KHÓ..... ( Nguyễn Tư )


 

MỘT KIỂU ƯỚC-MƠ,

HƠI KHÓ.....


*“Đã lỡ nơi đây nặng tình...”(TCS)


Trước tiên,

phải là một sáng mùa Đông,

nơi một góc vỉa hè chan nắng, 

và một người bạn tâm-đồng,

mới vui...?!


Cà-phê phin đen,

chảy xuống từng giọt lệ,

thơm nồng...

chỉ mới nhìn thôi,

cũng đủ thấy giống,

như dòng đời... đang trôi.…?


Màu bọt vàng long-lanh,

một tí bơ Bretaingne Pháp,

ngon lành...

sóng-sánh ngà,

với chút sữa đặc,

sẽ trở thành,

một thứ đưa tình,

ngát hương…?


Rồi từ đó,

câu chuyện đời nhau,

miên-man mở ra,

theo từng hơi thở,

trong làn khói thuốc xanh màu,

bay lên thoang-thỏang, 

một trời riêng tây…!


Mới thấy,

cuộc đời,

rất đáng ưu-tư,

hãy nên suy nghĩ về nó, 

trong những phút giây này,

đẹp sao!


Có mùi cà-phê thơm,

lẫn với khói thuốc bay,

trong hơi gió hiu-hắc,

lạnh vào...

bên người bạn cũ,

tâm đầu,

xẻ chia…!?


Đó là, 

hạnh-phúc tương-tri,

khác gì đôi bạn tri-kỉ,

Tử-Kỳ   -  Bá-Nha...?


Nhưng nghĩ lại,

trong suốt đời ta,

cà-phê như vậy,

chỉ là mơ thôi...!?


Bởi,

được sinh ra,

dưới một ngôi sao xấu,

đen tà...

nên chi,

ta chỉ được phép,

mơ ước la-đà,

khói sương...!?


Ta,

vẫn mải-mê,

độc-ẩm bên đường,

dù chỉ để mong tìm chút ấm,

vô-thường,

trong mơ!


Và chính,

chỉ có Cà-phê,

là bạn riêng đời...

sáng chiều gần-gũi,

thay lời tâm-giao..!?


Vì nơi đây,

muốn tìm được,

một người tri-kỉ thực,

rằng:

cũng khó như,

mình đi khỏa nước tìm trăng,

mấy mùa...!??


Thế thì,

hãy tự dỗ lòng,

 rồi,

khép mình riêng cõi,

tìm vui một mình...!


Cuộc đời,

là vạn-lý tình,

"độc-hành kỳ đạo" ,

yên-bình tấm thân...!?

trời cho,

đá cứng đôi chân,

ngựa hoang hết kiếp …

cũng đành thế,

thôi...!?



*Nguyễn-Tư




Wednesday, 23 June 2021

LỜI MẸ DẶN, KHI NHẬP KHÓA 20 SQTB… ( Nguyễn Tư )



LỜI MẸ DẶN,

KHI NHẬP KHÓA 20 SQTB…


*“Ôi quê hương xứ dân gầy…”(Phạm Duy)


Sau mãn-khóa,  mi cứ xin về đây!

Lỡ có giấy báo …Mạ tới cho gần?

Nuôi mi lớn chừng ni, đà kiệt sức!

Được cái Tú-tài trơn! Vậy là may...!?


Về đây, muốn thăm cũng dễ mà, con!

Mạ một mình chống gậy ghé qua đổn,

Nhắn mi ra “dòm” chút  thôi  ...đỡ nhớ!

Thăm  đường xa, thì tiền bạc đâu còn?


Mạ  phải bán lưng cho trời, nuôi mi!

Nhìn đất, thấy giọt mồ hôi đổ xuống …

Chỉ mơ một ngày như mình mong muốn:

Con được ấm thân từ chốn trường thi !?


Nhưng rồi binh-đao, nước non tao-loạn, 

Mộng dở-dang, đành phải lên đường!

Con nhớ về đây ...xứ nhiều bom đạn,

Lỡ có điều chi, Mạ tính cho gần...!?


Cơm Mạ nuôi, nhưng Chính-quyền kêu lính,

Mình làm dân, nên phải gắng tuân lời,

Đừng trốn nhủi như người ta toan-tính,

Hổ mặt Cha Ông… từng theo nước một thời!


Nhớ về đây, dù xứ ni nghèo quá,

Cây khoai mì không lớn nổi qua ngày,

Bàn chân đi…nghe tiếng khua sỏi đá, 

Nhưng nhau con, Mạ chôn ở nơi này…!!


*Nguyễn-Tư


Sunday, 13 June 2021

CHỮ “HIẾU”… ( Nguyễn Tư )


CHỮ “HIẾU”…


*Gửi: H.Niệm


Ngày xưa,

 dù đã “nên người”,


Vẫn về nuôi mẹ đau vùi,

 tháng năm...!


Đổ bô,

giặt quần,

mớm ăn...


Mẹ nằm rủ,

 liệt,

 tối-tăm mặt mày!


Són trong quần,

chẳng ai hay…?


Áo quần bê-bết,

nghe ra tội-tình!


Làm con,

đâu thể đứng nhìn, 


Lòng đau như cắt:

Mẹ mình chứ ai…?


Có người giúp việc,

khoan sai!


Mình chu-toàn tất, 

thay vai người làm…


Dù,

vốn là thân con trai,


Giặt quần cho Mẹ,

chả ai chê cười …?


Chì vì chữ "Hiếu",

 trên đời…


Đền công sinh-dưỡng,

một thời gian-nan: 


Chín tháng,

Mẹ từng nặng mang,


Sinh ra nuôi, 

lớn đến ngần này đây…!


Cho ăn học,

thân Mẹ gầy,


Như que củi mục,

tháng ngày tàn phai…!


Bi chừ, 

Mẹ đã oằn vai …


Trút đời,

 xuống nỗi buồn,

 dài héo-hon…!


“Công Cha như núi Thái-sơn,

Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra”


Nghĩa nào bằng nghĩa Mẹ Cha,

Công nào bù nổi… gọi là “Hiếu” đây?


*Nguyễn-Tư



TƯỞNG AI, CŨNG NHƯ MÌNH… ( Nguyễn Tư )

 


TƯỞNG AI, 

CŨNG NHƯ MÌNH…


*“Sự thật ngày nay,

không thật đến ngày mai”(XD)


Cứ tưởng,

 ai cũng như mình!?


Đến khi chộ mặt,

 thực tình ngẩn-ngơ!


Em ơi ,

 anh dân làm Thơ,


Trái tim mềm-mại,

 bao giờ dối-gian!?


Nên,

 nghe em nói dịu-dàng,


Anh tin,

 như thể mình đang là người…!!?


 Sau này,

 ngẫm lại thầm cười:


Hú hồn!

 mình đã một thời ngu-ngơ!


Cuộc đời,

 ở ngoài cơn mơ,


Bị "bán lúa giống" bao giờ,

 không hay!??


Kể từ,

 dạo nớ đến nay…


Không làm Thơ nữa,

lạ thay một điều:


Có tình,

 mình vẫn cứ yêu,


Chả tin gì sất...

 lại nhiều an vui !?


Mới hay, 

trái tim con người,


Có nhiều lối,

 rẽ cuộc đời ,

bên trong...!!??


*Nguyễn-Tư (Đông Úc, 21)